Phổ biến những điều tôi viết vào thời điểm này là thích hợp. Tắm xong, chúng tôi mở cửa bước vào phòng xông hơi khô. Những ý nghĩ va đập đập phá trong đầu đòi được chui ra.
Đến lúc cậu mệt mỏi và khuất phục thì thôi. Bao nhiều năm ở thành thị rồi mà quanh năm vẫn chiếc quần lụa đen và áo bà ba. Được thiên tài cảm ơn, sướng nhé.
Bỏ quên cả kiệt tác nung nấu. Sao hôm nào cũng đi qua đây mà chẳng thấy đồng chí nào mang máy ra đây mà chụp. chờ được về nhà lấy giấy bút trốn vào một khoảng không ai quấy rầy
Rằng cha mẹ nào mà chẳng thương con nhưng có những giai đoạn, hầu hết tình yêu thương của các bậc cha mẹ đều không được trí tuệ làm cho lan tỏa. Tạo hóa thật tốt cho con người bộ óc. Có điều, con đường thì khác.
Vẫn tin là đủ sức kiếm nhiều tiền trong tương lai. Ở thằng em tôi thì chắc là có một chút, nó là vận động viên và cũng đang ở tuổi hiếu động, yêu thương bị thói quen kìm hãm. Bạn không sợ người ta chán đọc vì họ chán đọc chắc gì bằng bạn chán viết.
Nhưng ông hãy nghĩ kỹ đi. Đầu tiên tôi đốt cái cuốn sách tiếng Anh (đã xé thêm mấy trang sau khi mẹ về). Cái mà đôi lúc vì nhận thức được mà mình tưởng mình vô cảm hoặc chai sạn.
Đó cũng là một thứ trói buộc. Cái đó là một động lực nghiêm khắc để tự hoàn thiện không tồi khi trót sống trong xã hội này, với tính cách bạn đầy dễ dãi và hoang dã thủa nhỏ. Tôi chốt trong, không thưa.
Chúng tôi đi thay quần áo. Qua đó, với những tinh hoa của quá khứ cũng như hiện tại để lại, đào tạo, hun đúc, chọn lọc nên những tài năng kiệt xuất biết tận dụng chúng vì nhân loại. Này thì… nhìn sân trường đầy sỏi đá xi măng-thấy lòng cũng cỗi cằn như thế…
Tại sao phải mệt thế nhỉ? Hóa ra trong những lựa chọn diễn đạt nội tâm, vì lười tra từ điển định nghĩa hoặc không mấy tin tưởng vào chúng (những từ nhạy cảm, chúng đã được định nghĩa chung cho cả thế giới đâu), hắn hay bị lẫn lộn giữa sáng tạo, nghệ thuật và đời sống. Mọi khi thế thì thật đê tiện nhưng bạn đang có cái đang viết là một thứ đê tiện hơn để an ủi. Đọc cũng không thấy thích một sêri truyện toàn về tôi thế này.
Đó là ham muốn của kẻ thất học khi kiến thức giáo khoa của hắn chả có gì. Có khi lại còn lòi đuôi ăn vạ. Nhưng bác gái thật chả biết nếu tận dụng tình huống này thì người đắc lợi nhất chính là cậu ấm.