Nhưng đời đã trót giao cho bạn vai một thằng con trai thường thì trầm tính mất rồi. Anh họ đưa chị út lên tăcxi về. Và nghĩ rằng đâu là lí trí đâu là trái tim khi mình vừa rung động vừa nhận thức được nó.
Trên đường, bác vẫn lo đủ thứ. Không phải là giáo huấn, chỉ ra chân lí hay giác ngộ cho quí bà nọ. Và tỉ lệ này không phải tỷ lệ chung cho cộng đồng, khi mà có được một vé vào sân không dễ.
Nhưng những vết thương lòng cứ thế mà nhiều và sâu hơn. Đúng là con người đầu tiên xuất hiện không hề bị ràng buộc gì với cái xã hội chưa từng có. Hắn cũng thông minh đấy chứ.
Trốn học mà để bị nói. Nhưng lại muốn súc tích. Quả là tôi không muốn viết mấy về những cái này khi nó khô khan.
Nghệ sỹ tưởng nhiều vẫn ít. Và việc bạn liệt kê này cho thấy bạn không định khoe đau mà chỉ muốn sự việc được nhìn nhận một cách công bằng hơn. Cũng chẳng ngạc nhiên lắm.
Không háo hức khi bước vào và không nuối tiếc khi bước ra. Hoàn thành được mục tiêu trước lúc mọi chuyện vỡ lở sẽ làm bạn thấy phần nào thanh thản và sẵn sàng chờ sự vỡ lở ấy. Tôi không lường được đến ở nhà bác nghĩa là tôi lại phải làm lại từ đầu, lại phải mất thời gian để họ (cũng như bố mẹ tôi ở những thời điểm ban đầu) tin là tôi đau không xoàng cũng như biết tôi là một tài năng.
Và thường thì tôi giết nhưng không để hắn chết. Nhưng mà này, ta đâu có cần danh tiếng. Tôi đã những tưởng họ sẽ trao quyền tự định đoạt cho mình sau khi đọc nhưng hoá ra vì những điều đó mà họ càng không muốn tôi viết.
Không thiếu những học viên của trường an ninh gần đó dù đã đến giờ cấm túc. Nhưng cái cảm giác bất bình trước một cuộc chiến phi nghĩa ở một xứ sở xa xôi thì chắc là chưa có. Họ không đấu súng đấu gươm mà đấu trí.
Tôi biết cô bạn ấy có vẻ thích tôi. Giọng trầm thường xuất hiện. Có gì để thanh minh.
Mẹ lại hỏi: Mẹ xin hai bác cho con về nhà nhé. Ở đây, họ tự do trông xuống, thích ngó ai thì ngó. Đàn ông không hướng tới nó thì chẳng bao giờ đàn bà, trẻ con đỡ khổ.