Nói cách khác, chúng mang lại sự may mắn vô tận. Nott - hiệp sĩ áo đen - leo lên lưng ngựa bắt đầu một ngày mới không được lạc quan cho lắm. May mắn chính là sự kết hợp của cơ hội và sự chuẩn bị.
Câu hỏi của ta rất đơn giản: Có thật là chưa từng có một cây bốn lá nào mọc ở khu rừng này không? Chắc có lẽ sau khi thay đổi đất mới thì điều phải làm tiếp theo là cung cấp nước cho nó. - Merlin, Merlin, ông nhìn này! - Chàng giơ tay lên với những cây bốn lá xanh tươi - Tôi đến đây để chia vui với ông.
Tôi nghĩ là cậu cũng biết tôi không có đủ tiền để đi học. Tôi nghĩ là cậu cũng biết tôi không có đủ tiền để đi học. Thỏa thuận trao đổi của chúng ta rất đơn giản: Ta nói cho mi biết chỗ mọc của Cây Bốn Lá thần kỳ, còn mi sẽ giết Merlin cho ta.
Thần Ston không thể nào nhìn được cười, bà cười mãi không dứt: Tôi cần phải hiểu rõ hơn bất cứ ai khác về các loại túi da. Tốt nhất là ngươi hãy nhanh chóng quay về lâu đài hay đi cứu một cô nương nào đó đang trong vòng nguy hiểm đi.
- Dĩ nhiên là không rồi! Giọng nói nhà ngươi dường như cũng muốn khẳng định điều đó rồi. Vì thế Nott lên ngựa đi hỏi thăm tất cả những sinh vật anh gặp trên đường về nơi cư ngụ của thần Gnome. Ta phải nhắc lại, ngươi có biết là mình đang đánh thức những bông hoa ly xinh đẹp của ta không? Giờ đang là giờ ngủ trưa của chúng.
Bây giờ anh biết nói chuyện với ai? Nott cưỡi ngựa vẩn vơ trong khu rừng mà chẳng biết phải đi đâu. - Khoan đã, thưa Người. Merlin nghĩ rằng sẽ có nhiều người hơn nữa.
Bà ta là chủ của các loài cây và là cây thông thái nhất trong khu rừng này. Nó không thể nào mọc được ở đây. Tôi đã từng nhìn qua hầu như tất cả các loại túi xách hồi còn làm ở các khách sạn sang trọng, vì thế tôi biết người giàu thích những loại túi nào.
Những chiếc lá bắt đầu xào xạc, đó là khi thần Gió cất giọng trả lời: Sid bắt đầu leo lên các cây trong khu vực đã chọn. Chàng không còn nghĩ thêm ra được ai để hỏi nữa.
Tôi đã học hỏi rất nhiều khi đi quan sát những cửa hàng khác. Giờ thì điều kiện đất đai đã khác rồi. Ngược lại sự may mắn thật sự là do chính cậu tạo ra, nó phụ thuộc vào cậu.
Hãy hỏi ta điều ngươi muốn biết rồi hãy đi đi. Trái lại lúc nào ta cũng ban đều cho mọi người một cách công bằng. Đêm đó nằm bên cạnh mảnh đất, chàng thật hài lòng nghĩ về những gì mình đã làm được.