Như người ta đốt vàng mã thôi mà. Chả phải thở than gì. Để tôi có thể đấm vào mặt ông ta, đập tan cái bàn rồi ra đi.
Tôi không muốn người ta nhìn thấy tôi khóc. Và bác thường là người chiến thắng và đạt được mục tiêu. Nhưng sau nhiều lần phân vân, khổ sở trước những sợi dây hiếu thuận, những miếng đòn tâm lí, lần này tôi cho mình thản.
Và họ chấp nhận chúng như một tất yếu khách quan. Đời bao nhiêu cảnh để đời. Bây giờ bạn chỉ dừng lại ở một số nhân vật.
Không chắc tại số phận. Nghĩ đến một viễn cảnh xin lỗi và trả góp. Ai giữ được họ nếu không phải lòng biết ơn với con người hoặc khao khát vươn lên.
Nếu ta không dỗ mình là thiên tài, có lẽ ta đã không đủ nỗ lực lấy viết làm phương tiện chính để đi lại trong đời sống giữa những lúc như thế này. Cũng có thể gọi là sáng hôm sau. Có thể đó là trạng thái của một kẻ đã thỏa mãn và nhàm chán về dục vọng hoặc một kẻ luôn phải đè nén nó.
Và trong chính khoảng bị nghẹt thở đó, họ phải đặt nền móng cho thế hệ sau. Chúng tôi chỉ đi chơi thôi mà. Ở đây, họ tự do trông xuống, thích ngó ai thì ngó.
Có đến hàng trăm con. Và các ý nghĩ u ám lại đến với bạn: Đây quả là một sự ám sát tinh xảo của xã hội hiện đại. Bởi vì họ bị trò đầu độc âm ỉ của tên phố xá bẩn thỉu làm mụ mị phần nào.
Nhưng bác sẽ không để cháu bỏ học đâu. Và càng dễ hoà vào cái từng làm họ thấy khinh bỉ và bất lực. Con người? Họ là ai? Đồng chí công an ấy, người trông xe kia.
Ví dụ anh ta sẽ tự bảo mình điên khi đứng giữa đường hét Đờ mẹ bọn tham nhũng lúc thấy một gã như vầy đi qua. Vấn đề chính là phải biết phân tán đều năng lượng và biết tập trung để đánh vào mục tiêu khi cần. Bà chị bảo tin vào năng lực của tôi và cần người có nhiều ý tưởng, sẽ làm việc a này, b này, c này… Tôi không còn đủ hồn nhiên để hãnh diện hay tự hào hay rơi nước mắt vì lại thêm một người hiếm hoi không đánh giá mình quá kém.
Số cháu đầy đủ nhưng chả bao giờ sung túc cả Rồi bác bảo: Tết này về mua cho bố cái dao cạo, mua cho mẹ ít đồ trang điểm, mua cho em cái gì nó thích. Khi viết, ít ra là khi viết, tôi muốn mới. Bạn hy vọng sự không biết rằng cứ chịu đựng thế này có thể giết bạn được tha thứ khi chẳng may bạn tự giết mình trong chờ đợi.