Sao không thử ví ngược lại họ với công việc của ta. Sẽ dừng viết 2 phút để nghĩ ra 2 tiếng trước mình làm gì. Vì chuyện cái giấc mơ vớ vẩn mà mình lại làm đồng chí ấy mất vui.
Bây giờ thì buôn bán nhiều, lo nhiều hơn, xã hội thực dụng hơn nên hơi khác. Đời đang cũ nhưng vì cũ mà có quá nhiều cái mới rình rập, chờ đợi. Điều đó cũng đồng nghĩa với việc bạn khó có thể dùng cái máy vi tính của chị út để gõ nốt câu chuyện này.
Thế mà một hôm bạn dám tưởng tượng ngồi bên cô ấy, nói: Cho anh cầm tay nhé. Và bon chen không bẩn, không ác. Trong chính những con người thích ứng với công nghệ hiện đại, cũng không nhiều người biết đến hoặc biết điều chỉnh cái đồng hồ cát trong mình.
Bạn không biết đó là cái gì cho đến khi bố bạn gọi vọng lên từ dưới nhà tắt đồng hồ báo thức đi bạn mới hình dung ra vấn đề. Viết dở cho người ta ghét truyện ngắn vậy. Trong xã hội này, khi nhiều mộng ước đã tắt, những người nhạy cảm khó sống.
Bạn bỗng xuất hiện trong một tấm chăn trên chiếc giường mà ngoài cửa sổ là giàn gấc đang xanh thẫm kia. Rồi hơi hụt hẫng khi ngồi gần mấy cổ động viên văng tục chửi cầu thủ chửi trọng tài, hút thuốc cả buổi. Hơn nữa, họ không thông minh đến thế đâu.
Mỗi tội viết đoạn nào lại thường quên ngay đoạn trước, hay bị lặp, trạng thái vẫn thay đổi liên tục. Đơn giản là vì trong lòng không còn cảm giác chắc thắng như ở những trận trước, ngay cả lúc bị gỡ hoà 3-3 khi gặp Malaysia. Luyện trí nhớ là như vầy: Nhìn một lượt cái bàn.
Tôi thử trôi theo cuộc phiêu lưu của nó. Đó cũng là một thứ trói buộc. Nhưng viết ra thì như lặp lại một nỗi đau lờ đờ.
Nhưng bác nói: Bật dậy nào. Sở dĩ những kẻ có tài nhưng không có thiện tâm cũng không thoát nổi bất hạnh là vì họ sớm muộn cũng bị quả báo, phản bội từ chính những kẻ thân thích, máu mủ nhất. Định kiến tàn sát sự phong phú.
Mà không xuyên sang tai bên kia. Bác lại thúc: Tác phong nhanh nhẹn nào. Không có nó thì sao? Cuốc bộ hoặc đi xe buýt.
Những kẻ lãnh đạo vừa tài vừa ác luôn biết đánh vào cái phần không dễ thiện của con người. Bạn có thể côn đồ hơn bất cứ thằng côn đồ nào. Nhưng để có được những bước đi đầu tiên của một đứa trẻ bị buộc (hoặc tự buộc) vào mình thứ nặng hơn cơ thể nó nhiều lần, ta đã phải vắt hết sức.