Pred-391

Vừa đưa chuối vào cô bé em đã rên rồi

  • #1
  • #2
  • #3
  • Nhưng nếu làm hỏng việc gì thì khó khăn đây. Bao nhiêu tự tin trước đó biến đi đâu mất, cậu không thể trình bày một cách thuyết phục để bán được một cuốn sách nào. Tôi luôn thích mời ông trở lại chương trình của tôi.

    Người ta đã trao lại cho tôi tấm ảnh duy nhất họ tìm thấy trong người nó. Anh được đề nghị hát một trong những ca khúc cổ điển của Irving Berlin, bản Remember?. Đáng mến là khi đi xem bóng chày, ông luôn ngồi ở hàng ghế bình thường chứ không hiện diện ở những chỗ VIP, và chưa bao giờ người ta thấy ông bỏ về nửa chừng.

    Tại sao anh ấy có thể làm cho mọi người cười mà không phải là tôi hay là bạn? Vì Rickles đã biến sự khôi hài thành bản năng thấm sâu vào máu thịt. Trên màn ảnh, truyền hình hay sách vở, có nhiều điều cấm kỵ đã cất cánh bay đi bởi chúng không còn hợp thời. Tôi luôn chú ý đến những người rụt rè, ít nói, quan sát từng phản ứng nhỏ của họ đối với đề tài đang được bình luận sôi nổi.

    Có thể tôi sẽ không bao giờ được lên sân khấu cầm cái micro thao thao bất tuyệt. Họ hay nhìn những việc khó khăn nghiêm trọng một cách nhẹ nhàng hơn. Với tốc độ phát triển thông tin bùng nổ như ngày nay, những từ mới lan truyền rất nhanh trong cộng đồng.

    Những bộ óc khôi hài sẽ đem đến những tiếng cười. Tên của tôi là Larry King, rất hân hạnh được làm quen với cô! Cuomo trả lời Tôi sẽ nói về việc chống lại bản án tử hình.

    Cuối cùng cũng nghe thấy giọng nói của phát thanh viên đài ABC trong điệu nhạc tèng teng quen thuộc: Và bây giờ là 5 phút giải lao của Chương trình Don McNeills Breakfast Club. Một con người dễ nổi giận. Chúng ta đều là những con người.

    Tôi phỏng vấn Stevenson trong chương trình của tôi lúc còn ở Miami dưới thời tổng thống Kennedy. Tại sao? thật đơn giản, dễ dàng, hiệu quả! Nếu muốn khơi mào cho câu chuyện sống động và thú vị, bạn hãy hỏi: Tại sao? Một ánh nhìn đôi khi cũng chạm tới trái tim… như chơi! Bởi thế, bạn ạ, đừng bao giờ lãng phí quên đi cái cửa sổ này khi đang trò chuyện.

    Tháng giêng năm 1994, một tối nọ nơi hành lang khách sạn Beverly Wilshire (Los Angeles), Al Pacino, Walter Cronkite, vua bóng đá Pele, tôi và một số người khác đang nói chuyện với nhau, chỉ một vài giờ sau một cơn động đất. Thực ra, để có được như ngày nay, tôi đã phải nỗ lực không ngừng. Rồi chúng ta đưa anh về nhà giữa một cơn mưa tầm tã…

    Tôi sẽ giới thiệu cậu với họ. Sam kể câu chuyện này vì hôm ấy hầu hết khán giả là những người thuộc tầng lớp lao động. Ngày nay thì ta cần biết Tom Cruise là ai và Eminem là ai.

    Thậm chí vạch 16 mét 50 chúng tôi cũng không thấy. Người đó có lòng nhiệt tình hay không? Có thật sự thích hợp với công việc này không? Nếu cảm thấy ứng viên quá e dè hay sợ sệt, hãy áp dụng những phương pháp khởi đầu câu chuyện mà tôi đã trình bày ở chương hai. Yếu tố này bao giờ cũng cực kỳ cần thiết, không chỉ trong công việc mà trong bất cứ tình huống trò chuyện nào.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap