Và từ đó, có cả những sự so sánh nghiêm túc. Họ để khao khát cải tạo đời sống héo khô ngay từ lúc chưa mọc lên. Nói thế nào đây? Khó quá! Tốt nhất là cứ loanh quanh luẩn quẩn.
Nhà văn ngoan ngoãn nghe lời. Càng ngày bạn càng thấy mình nhận thức được nó. Thi thoảng vẫn bình luận vài câu.
Ta thấy đã đủ ớn rồi. Cứ thế mà đứng, mà quanh quẩn, mà những cơn đau lộ diện dần, mắt hoa đi. Nhưng chắc gì họ đã tin, dù kể cả anh đau thật, anh điên thật.
Để tránh những hận thù. Và chúng còn được chăm sóc kỹ hơn. Hai tiếng nghệ sỹ nghe cứ ngường ngượng thế nào.
Tôi khóc cho những thất vọng lớn đầu đời. Họ dùng lòng yêu nước để xui khiến những con người không thông minh (như những quân trên bàn cờ của họ) đánh nhau. Với không ít uẩn khúc của chung một thế hệ.
Ông lão giật thót mình: Ấm! Vùng dậy, trợn trừng, bạn hát: Bởi thế, anh yêu từng tiếng nói của em.
Nhưng im lặng mà trong lòng ngấm ngầm khinh bỉ hay trút giận lên kẻ khác thì nhiều lúc há chẳng phải là một cách trả đũa rất hèn ư. Hoặc là im lặng vâng theo tất cả những con đường dù sai lối như một truyền thống người lớn đúng, trẻ con sai. Nên bạn đừng ban phát lòng xót thương bừa bãi.
Cái đó sẽ làm chị gặp nhiều gian nan trong cái nghề này. Tôi cứ đứng đó, trước cửa đồn các chú, nghĩ ngợi miên man, chẳng biết để làm gì, chẳng lo lắng hay hồi hộp gì. Cũng có thể khác, họ có cách để làm ta không cảm thấy xa lạ, tôi nghĩ.
Khi những điều dạng như thế được viết ra, điều bạn ngại nhất là những kẻ bệnh hoạn ngu xuẩn không hiểu vô tình đọc được sẽ bắt chước. Còn nói riêng hay ngoại lệ thì đọc ít nên không biết. Với khả năng phân tích cũng như những luồng suy nghĩ sâu sắc, ông ta có thể bắt vở được những giấc mơ của mình.
Bản chất là cái luôn song hành cùng thời gian cũ kỹ. Và cái sự kỳ dị ấy càng khiến bạn vừa hoang mang vừa tin chắc mình phải gánh lấy nó. Nhưng mà này, ta đâu có cần danh tiếng.