Ông đặt tay nàng lên vành tai và nói: Anh muốn thú nhận với em một điều. Mình được khóc cho mình. Ai giữ được họ nếu không phải lòng biết ơn với con người hoặc khao khát vươn lên.
Không phải tôi tị ghen đâu các chú ơi. Hay mình bảo: Tùy đồng chí hiểu. Vì nó lại muốn chữa cho chính bác sỹ.
Để không đọc với chỉ sự chăm chăm so sánh bạn hay những nhân vật trong truyện với nhân vật ngoài đời để gật gù, cay cú, lợi dụng trả đũa hay kết tội. Cho cô bé bán diêm, nàng đáp. Còn lười và nhát, thì chịu.
Nếu bạn chấp nhận sống theo cách của họ. Một kiểu hăm doạ của trẻ con. Đôi khi người ta cần đòi hỏi cao, khắt khe với sự phát triển của đời sống trước khi có cái xuề xòa quan tám cũng ừ quan tư cũng gật thường là của sự bất lực và ơ hờ.
Rồi hình như cả tiếng chảo mỡ sôi dưới tầng hai. Nhưng người đem đến lí luận và động lực lại chính là giới trí thức. Mình được khóc cho mình.
Lại còn hăng nữa chứ. Trái tim tôi nó chả sai bao giờ. Nhưng các chú, các chú tôi đang tiếp xúc, các chú đã hy sinh vì dân bao giờ chưa? Tôi nhìn người tinh lắm.
Khi ấy họ thật đáng thương và thiệt thòi trong một ngày tôi no đủ tôi quện tôi đi… Người lớn thật buồn cười khi không còn biết cười mình. Vào những thời điểm mà tuổi thơ sẽ có những ấn tượng mạnh nhất. Tôi đến lớp mới, ngồi bàn gần cuối.
Nhưng không được, cái chăn có vẻ rộng quá. Và bản thân họ phải tự thoát ra. Nhưng cũng không nên dằn vặt và quá xấu hổ.
Và tôi và xung quanh sẽ thôi cảm giác về em nữa. Đấy là tại ở trong môi trường luẩn quẩn. Tẹo nữa, cái giấc mơ nó vẫn sờ sờ ra đấy hay nó mất.
Sẽ là đê tiện khi đòi hỏi lòng bao dung cho sự kém cỏi trong nghệ thuật. Được một lúc thì có người kéo chăn khỏi người bạn. Đấy, như kiểu có sương mù trong phòng.