Tôi đỗ đại học, không tính điểm cộng do bác chuyển hộ khẩu cho từ Hà Nội về khu vực ưu tiên thì thừa ra năm điểm rưỡi. Người lớn thì thật xa lạ. Bạn lại cười một mình.
Nhưng khi những người thân cũng tham gia vào dư luận, nếu không muốn gạt họ ra khỏi đầu, chỉ còn cách hứng chịu những oan khuất họ vô tình mang tới. Có thể thanh minh rằng mình không chạy thì kẻ khác cũng chạy? Không đúng. Không cất đấy, làm gì được nhau.
Nhưng tao, à tớ, à không, tao cũng đang chơi. Các cô gái làm đĩ, các thiếu phụ làm đĩ, trẻ em làm đĩ không còn là chuyện lạ. Hôm nay chị bạn ra viện.
Chiều nay, chị út và cô bạn rủ vào chợ ăn bánh rán với cả chè. Ví dụ: Chọn ảo hay thật? Bạn dễ mắc lừa nó ngay. Vì thế mà nó làm bạn hay tự hỏi bạn có phải là bạn không.
Câu như thế không được, phải… dành cho các điều không hợp khẩu vị quan điểm của bác. Em sẽ bế con hôn lên trán anh mỗi lúc anh bắt đầu sáng tác. Cái nơi mà mấy tháng trước mẹ đã rủ nhưng tôi không đi.
Cứ muốn cái gì mình cũng phải toàn vẹn, lúc nào cũng phải trung thực trăm phần trăm. Lại được tiếp xúc với nhiều người hơn, đời sống có lúc cũng thêm phần dễ chịu, tự tin. Vừa làm xong bài thơ đã quên ngay nên lúc nào cũng thấy đầu óc mình chẳng có cái quái gì.
Từ mẹ dù không dùng với nghĩa mẹ-người sinh ra mình vẫn có vẻ đẹp và cái hay của nó chứ sao. Có thể làm nó hấp dẫn và thuyết phục hơn bằng cách sử dụng nhân vật là một người lớn tự kiểm điểm. Họ không cho rằng bạn phần nào xác định được mình là ai và phải làm gì, biết điều tiết sinh hoạt của mình.
Ăn một chút gì đó nạp năng lượng hay cứ lang thang trong mệt lả. Hãy để họ nói Những điều không sáng tạo. Cứ thế, nhà văn viết, bỏ qua tất cả những lời phê bình.
Khi mà đã lớn đầu cả rồi. Sự nhai lại chỉ là trò dở tệ. Cười vui cho dễ sống.
Hồn nhiên đến đáng thương. Thi thoảng đáp lời vài nhân vật quen sơ sơ. Với sự tàn tạ, còn cách nào khác đây ngoài viết.