Có một thứ còn tốt hơn trí tưởng tượng của chúng ta đó là thực tế. Chẳng hạn bạn hãy hình dung acro chính là Acropolis – thành phòng ngự ở Athens. Sự liên tưởng điều khiển trí nhớ của chúng ta.
Chúng ta cần chuyển năm này thành một hoặc vài từ có nghĩa. Cách học những môn này là coi chúng là những câu đố vui và logic. Ngôi nhà mà Simonidis vừa ngồi trong đó chỉ vài phút trước đó đổ sập và chôn vùi tất cả khách khứa đang ăn tối trong đó.
Thực tế, các hãng môi giới bất động sản lại đang phát triển rất năng động. Người Roman coi trí nhớ là một tài sản vô cùng quan trọng. Từ “Playa” trong tiếng Tây Ban Nha có nghĩa là bãi biên.
Không công nghệ nào có thể ngăn cản họ vượt qua những con đường chông gai và gặp mặt các đồng nghiệp của họ trên toàn thế giới. Thật khó có thể tìm được một nơi để trải chiếc khăn tắm của bạn – có một cầu thủ đang đứng ở đó… Cần phân biệt hai con số 21 và 12 đều được tạo nên từ hai chữ cái T, N (hãy lưu ý, chúng ta phải đọc các con số theo thứ tự từ trái qua phải).
Nếu chúng ta sử dụng bếp là tập tin chứa “Những việc cần làm ngày mai”, chúng ta sẽ mở một tập tin khác trong đầu chứa danh sách “cần nhớ ngay lập tức”. Vẫn không thấy chìa khóa! Nghĩ lại lần nữa xem… Bạn đã làm gì?. Sự tương đồng này cũng thể hiện rõ khi ta lưu thông tin và lấy chúng ra.
Cái gì trong phòng khách vậy? Ông ta đã nhìn thấy ba thứ đúng không? Chúng ta có thể thuộc lòng tất cả những số điện thoại mà mình hay gọi. Bạn dừng lại và nghĩ… có lẽ nó ở trong túi xách tay.
Tiến sĩ Charles Elliot, hiệu trưởng trường Đại học Harvard trong bốn mươi năm, đã nhớ tên tất cả những sinh viên học ở trường. Hãy tưởng tượng trên cửa phòng tắm có treo biển “Các khoản thu” (cánh cửa cho phép chúng ta mở vào phòng tắm). Điểm bán hàng thứ I: Cửa MCXLLLV mở theo chiều ngang.
Không để cho chúng ta trả lời, cô ấy vẫn huyên thuyên và lại kể về bộ phim mà cô ấy mới xem tuần trước – bộ phim có tên “The Horse Whisperer”. Đánh anh ta một lúc rồi bọc sắt anh ta lại. Vậy là xong cuộc mua bán.
Hãy nhìn cái tên này viết trên trán với màu xanh đen. Hãy hình dung rằng cô ấy có một mặt dây chuyền ngôi sao có hình David đeo trên cổ nhưng đã bị mất. Còn trên giường mình… ông tưởng tượng rằng có ba người lính đang nằm chợp mắt thật thoải mái, mỗi người đeo một tấm biển: “Người lính gương mẫu”.
Bạn dự định làm gì ngay khi bước vào nhà? Có thể bạn đang vội theo dõi một chương trình trên ti vi. Ngay lập tức tôi hiểu ra, chắc là con bé nói tới người đang chơi đàn măng-đô-lin kia, kiếm sống dựa vào sự tốt bụng và nhân hậu của khách qua đường. Hầu như mỗi lần đặt cuốn sách xuống chúng ta đều không chú ý đến việc này.