Bạn có cảm giác vừa ham muốn vừa sợ hãi độ sâu của nàng. Chả nên tham lam làm một tiểu thuyết làm gì, vừa mệt vừa không thích nhiều hơn là thích. Và đưa đến những sự cởi mở có cân nhắc khác.
Sao ông không tự viết lấy rồi tôi sẽ mạo danh ông. Bao nhiêu năm bạn sống theo cách đó và bạn nhận được thông điệp của sự mệt mỏi ngập tràn các ngóc ngách mà cơ thể bạn có thể chứa được. Cũng không bao giờ biết chuyện trò với các cô gái.
Nó lí giải cho cảm giác còn háo hức đi một chặng đường hơn chục cây số để chạy nhảy một chút, uống nước, thi thoảng ăn thịt chó, rồi về. Vấn đề là hắn chưa tìm được những người dẫn đường có thể tin cậy. Và chết đi khi chưa kịp hưởng thành quả.
Hôm nay là thứ 2, chị út đã đỡ khá nhiều, bác trông vẫn khỏe dù mấy đêm đều ở lại viện trông chị, sáng lại về bán hàng. Kết luận: Con hứa với bác gì nào? Chị út mớm: Lần sau cháu không thế nữa, hứa đi. Đôi khi người ta cần đòi hỏi cao, khắt khe với sự phát triển của đời sống trước khi có cái xuề xòa quan tám cũng ừ quan tư cũng gật thường là của sự bất lực và ơ hờ.
Trước thì cảm giác người nặng trịch, không tài nào động cựa. Vì thế mà lại phải tập ở lại dần làm nhà đạo đức để điều độ. Tôi phải viết dù chú đầy sức mạnh, lại là công an.
Khi bạn vừa vùng ra khỏi giấc mơ này thì đã bước vào một giấc mơ khác. Này, mày bê cái kia cho chú. Rõ ràng phải đi trình báo.
Là một nhà thơ thiên tài như thế có là danh không? Và đủ chưa? Nếu chưa đủ bạn sẽ còn làm cái khác. Những ngón tay cầm bút nhơ nhớ bàn phím. Hôm sau đi thi thấy bình thường.
Trong chính những con người thích ứng với công nghệ hiện đại, cũng không nhiều người biết đến hoặc biết điều chỉnh cái đồng hồ cát trong mình. Bạn không muốn cãi lại. Tôi đáp cứ năm phút thì nó tự động ngắt.
Và nếu ông chỉ đến đó có một mình thì có phải sướng không? Và đôi lúc bạn muốn thế chứ, để thoát khỏi trạng thái dồn nén. Tôi thì cất lại trong đầu.
Tay cứ thả, tai cứ như điếc, miệng cứ như câm. Bạn dậy trước chuông báo thức 6 giờ một chút. Dù trong bạn, trong họ, đều có những bế tắc ít khi nói ra.