Vì đó, nói chung, trong thời điểm này, chỉ là một hình ảnh rỗng của một lớp người Việt mới thu nhỏ. Tôi khóc cho những thất vọng lớn đầu đời. Cách đây chừng một tháng, bạn và bác gái cứ đến khoảng mười giờ, sau khi đóng cửa hàng, lại đi bách bộ.
Hai cạnh dài và rộng phía trong được bao bởi hai hàng cây (hình như là) keo cao vút. Với những dữ kiện trước đó (mà bây giờ bạn quên rồi), bạn cảm thấy cái sứ mệnh mơ hồ lại đè nặng lên tim. Và ta chỉ là những họa tiết trang trí cho bức tranh vĩ đại mà hắn vẽ ra.
Và khi anh làm việc quá sức, em sẽ để con tè vào người anh. Đó là những lúc bạn thấy mặc cảm khi viết chuyện này. Chúng tôi gặp cậu ở nhà cậu và cùng đi.
Nó muốn khám phá tôi. Không phải tôi tị ghen đâu các chú ơi. Nhưng sống là gì nếu chỉ biết chịu đựng nhau.
Biết rõ bạn là cái gì để làm gì. Xuống nữa đến cái cổ họng độ này đôi lúc đau rần rật. Rồi lại đây ngủ bên em.
Tụi bạn rủ đi đá bóng lúc mười rưỡi nhưng không thú lắm, người đang mệt. Và hơn hết, hiểu biết lẫn nhau và cùng tiến đến một đường lối giáo dục đúng đắn. Nghĩ: Thế chắc là mình đoán cũng đúng.
Tôi chẳng biết nghĩ đến ai… Bác gái nghe thấy bảo: Ấy. Bạn cảm thấy tiếc nếu mất chúng hoặc để chúng phải chờ đợi (cũng như phải chờ đợi làm việc khác trước khi giải thoát những xung động của giai đoạn này trong tâm hồn).
Và với trí tuệ cùng được mở mang, biết đâu có thể hiểu nhau hơn. Viết là một lao động kỳ diệu. Tôi sợ những sự quen thân, gần gũi mà không hiểu nhau.
Thi thoảng chúng bay rợp trời. Bình thường thì dù không phải vừa viết vừa hơi lo lo bị đột kích, bạn cũng không viết dài thế này đâu. Họ đã phấn đấu và họ muốn được yên ổn với thành quả.
Bác gái tôi thường có vệ tinh quanh tôi. Đừng nhầm bạn với tôi. Thêm nữa, bạn đầy những hạn chế của tuổi trẻ bị dồn nén.