Từ cái giá cắm bút ngước lên phần cao hơn của bức tường vàng vọt là vài lỗ khoan được bắt vít như những con mắt của tường. Mọi người không tin tôi, mọi người phải chịu thôi. Lòng vòng quanh cái viện quân y xấu hoắc, bạn tìm một làn gạch rìa bồn cỏ để ngồi.
Hoặc lúc phấn khích. Phố phường quanh nhà lại bình thường. Tớ không để ý để biết nhưng rác rơi xuống luôn dễ nhận ra hơn người ta âm thầm bỏ vào túi như chuyện tự nhiên.
Phải cạo râu đi nghe chưa. Nàng nằm dài trên chiếc giường trắng thoảng hương hoa nhài. Hắn mãi coi mình là một thằng nội trợ tồi.
Để bạn có thể dần vẫy vùng trong xoáy hoang mang, lung lay theo nhịp lung lay của nó. Hoặc về sau mới lí giải được. Một lí do bạn không muốn ra đi là còn nhiều tác phẩm khiến bạn củng cố lòng tin mình là thiên tài còn dồn ứ trong hộc tủ.
Khoảng cách giữa các thế hệ trước tiên là do người đi trước tạo ra. Thế đã đầy áp lực và đầy niềm mặc cảm phản bội, vô ơn rồi. Tự do hay không là ở mình.
Ừ, tớ cũng nghĩ thế, nhưng chỉ cốc đầu thôi. Rồi lúc đấy, hai chị em cùng ra trường, bác khao to. Chúng thường là những việc vô danh và ít ai để ý thống kê.
Hoặc không thoát ra khỏi ý tưởng các bức tranh trước của bản thân. Tôi đang lưu thông với vận tốc bằng không. Đó là yêu cầu phải có can đảm thay đổi để phù hợp với tinh thần thời đại.
Cũng như chống lại nguy cơ bị tuyệt chủng. Đôi lúc tôi muốn thật lòng, mặc kệ cảm giác chán nản, thất vọng bởi những người không ở thật gần tôi, không ở thật gần tầm nhận thức để đủ khả năng hiểu những câu chữ giản đơn và chân thành của tôi. Và năng lực sẽ làm cho chữ nghĩa là những mảnh xương thịt bắn ra tung tóe trong cuộc va chạm có hay ho hay không.
Có lẽ rất lâu họ mới biết cụ thể. Như một con người từng trải, ông không thở phào nhẹ nhõm Ông nhắm mắt lại, thấy khuôn mặt vợ, và tự nhủ: Người ta vẫn phải sống khi trên đời còn có người để thương yêu.
Đường phố phía bên kia ném sang tiếng còi xe. Vợ bảo: Thế lúc dự báo đúng anh chỉ đọc mà cũng được thơm lây thì sao. Như một mặt bằng chung để chúng ta không lấy đó làm xấu hổ hay dằn vặt.