Đối thủ dù không thích cũng khó thoát khỏi sự áp đặt ngọt ngào của bác. Nói chung bạn tạm chiếm được thành luỹ này rồi. Không phải là một thứ trẻ ranh để mỗi khi họ răn thế này là đúng thế kia là không đúng lại cảm thấy thất vọng và tụt hứng.
Ngại nói là ta mất xe. Hoá ra bác bảo tôi nghiêm túc rồi, không phải theo dõi nữa. Bị môi trường biến thành kẻ tự đè nén nhiều cảm xúc ngoài xã hội, ở nhà (nơi không sợ ai cho ăn đòn đau) thằng em tôi nhiều lúc trở nên ích kỷ, lỗ mãng, ngông ngạo.
Nhưng nó còn nhiều việc mà cái tuổi đó khó tự điều tiết hợp lí: Học chính, học thêm, tập luyện thể thao (khá chuyên nghiệp, ăn lương). Ông yên tâm, việc này không hề phạm pháp. Dưới cái chân đế vuông đó lại là bốn cái chân nho nhỏ như cúc áo sơ mi, dày chừng gấp đôi.
Và cúi mặt mỉm cười với mình thôi. Chả thằng nào là không biết quay cả. Họ không thừa nhưng cũng không quá thiếu.
Hơn thế, nếu nghệ sỹ chơi thể thao và tạo được phong trào thì không những xóa bỏ bớt quan niệm nghệ sỹ dở dở ương ương, bệnh hoạn, yếu ớt mà còn, vì thế, kích thích cộng đồng hình thành thói quen rèn luyện sức khỏe. Không có nó thì sao? Cuốc bộ hoặc đi xe buýt. Ông anh nằm trong bể một lát thì thò tay bấm vào cái nút.
Cái hồn nó chẳng bao giờ đòi hỏi cái gì ngoài tình yêu thương. Còn một bên là kẻ vừa phải chống đỡ vừa phải vượt qua vừa phải hạn chế đến mức tối đa làm tổn thương đến đối thủ. Tỉnh giấc vào chừng 1 giờ.
Bởi vì, lúc này, lòng tôi dường vô cảm. Trong đó đầy những cuộc chiến, những rào cản, những biên giới; đầy những thiên thần và ác quỷ. Đôi lúc khinh bỉ họ vì ánh nhìn khinh bỉ.
Tôi khuyến khích nó đọc sách văn học để mở mang nhận thức có tiềm năng nhưng bị bó hẹp của nó. Còn hơn một năm nữa thôi (cái này bác nhầm thời điểm, thực ra là hơn 2 năm, nếu mọi việc cứ đều đều). Gọi cậu là cậu em vì cậu em ít tuổi hơn và gọi tôi bằng anh.
Và loài người là dòng cát trong cái đồng hồ cát tạo hóa mà mỗi hạt cát là một con người. Ăn xong lên giường nằm. Nói chuyện làm ăn, chửi bậy, nguyền rủa nhoay nhoáy cả rồi.
Có thể bị trước đó nhưng không nhớ hoặc không nhận thức được. Đây chỉ là một sự sống sót qua vài cạm bẫy đầu tiên. Nhưng mà chắc là ra được thôi.