Hồi đấy em vẫn thường nhìn anh và mỉm cười như lúc này. Và gõ, có lẽ còn mệt và lâu hơn viết, nó lại đâm ra là một công việc nặng nhọc hơn cả và thấm thía sự cô độc hơn cả trong lúc này. Mỗi con người trong Loài Người.
Cái khoảng an toàn mà người ta không còn tôn trọng nhau chính vì những giới hạn nhận thức đó. Có lần thủa bé, bực thằng em, bạn cầm cái vợt bóng bàn bằng gỗ, giáng thẳng cái sống vợt vào đầu nó. Rồi đến nằm bên nàng.
Những nghệ sỹ nhiều tự do đi đâu hết cả rồi. Vì thế mà lại phải tập ở lại dần làm nhà đạo đức để điều độ. Không phải ai cũng ít ngộ nhận…
Cảm giác của con người còn toàn diện chỉ khi họ còn dục vọng và điều tiết được nó. Giai điệu ấy ngân lên thường xuyên trong lúc tôi và thằng em ngồi xem hai trận bán kết Thái Lan-Mianma, Việt Nam-Malaysia. Còn chưa kể đến cái đuôi đèn tức là dây điện màu đen cắm vào sau gót chiếc ủng chạy khuất vào sau cánh cửa mở sát tường.
Trong đêm, không chết, không ngủ được, thật buồn. Có lẽ bạn sẽ phải xin lỗi độc giả vì những chỗ thật vội vã đâm dở tệ. Có điều, ở cái độ tuổi này, khi mà còn tay trắng, bạn phải vượt thoát khỏi nó để tự tạo khung cảnh ấy cho mình.
Thế giới cũng không phải không có người biết điều và lịch sự: Cháu ơi lấy giùm bác đĩa cơm. Còn nói riêng hay ngoại lệ thì đọc ít nên không biết. Bác hãy nói ừ với những người ít tuổi hơn, không phải lựa lời mà nói trước những kẻ chỉ đáng nhổ vào mặt để mở đường cho con cháu.
Thêm nữa, bác quan niệm trẻ con, thanh niên cứ đưa vào kỷ luật, chơi đòn tâm lí, ân cần chăm sóc, bệnh gì cũng khỏi tuốt. Những hình ảnh đã nguội. Những sự không tin tưởng đó cùng sự mở mang thêm tầm mắt gần đây khiến bạn hoài nghi mình thậm tệ.
Nhưng có lúc bạn phải chọn lựa nghiêm túc và khắc nghiệt. Và từ đó, có cả những sự so sánh nghiêm túc. - Thế thì vẫn phải về để mẹ khỏi mong chứ.
Và dù thế nào, nó vẫn toát ra sự vô thức trong hoạt động viết có ý thức. Điểm Văn trúng tủ nhưng cũng hơi bất ngờ. Có thể bác sẽ không biết cho tới khi đọc những dòng này.
Nhưng ta đang có những trạng thái bệnh. Xoạc bóng thì không dám vì dễ bị thẻ vàng thẻ đỏ, đuổi khỏi sân chơi gia đình. Tôi cất tờ giấy vào cặp.