Anh có chắc không, Samir? Tôi phải đi lúc năm giờ. Tôi nhìn vào đồng hồ. Mẹo nhỏ #7 không phải chỉ dành cho những người hay ba hoa vớ vẩn.
Ôi trời, hôm nay bạn quên ví ở nhà? Cô thu ngân xinh đẹp sẽ không nhất quyết đòi bạn phải trả tiền ngay (có lẽ không bao giờ chuyện đó xảy ra). Đó là một phương sách khôn khéo và, khi bạn thực hiện một cách tự nhiên, thì phương sách đó thật tuyệt vời. Có lẽ bà ấy có nhiều việc cần làm.
Steve bắt chước đó là tất cả, mọi người ạ trong phim Daffy Duck, Walter cười và vỗ tay. Hãy nhờ cô ấy gợi ý về bộ phim. Ừ, ừ, tên anh ấy LÀ gì nhỉ? Ối, anh ấy đang tiến gần về phía mình rồi.
Bí quyết che giấu sự thật là bạn không biết gì những điều họ đang nói Nhưng điều làm tôi ngạc nhiên là tôi không bao giờ nhìn thấy một đại biểu nào đi lại khoảng mười phút trước cuộc hội thảo và đứng cạnh bức tường để nhìn chỗ những người khác đang ngồi trước khi chọn một chiếc ghế cho mình. Bạn đã từng nghe báo cáo chưa? Đó là bài viết trình bày quan điểm về một vấn đề.
Chỉ có một điều chắc chắn, đó là bà Samuels không phải là một nhân vật thông minh. Một buổi chiều, cô bé than phiền với tôi về một bữa tiệc sinh nhật của các bạn gái mà cô bé phải tham dự. Chẳng hạn, hãy nhờ giới thiệu về nhà hàng gần đó, hướng đường lái xe, chỗ mua một vật gì đó.
Một buổi sáng, vào khoảng 11h30, tôi đang nói chuyện qua điện thoại với một khách hàng, Michael Thomas, từ Thomas Trucking ở Illinois. Khi anh ta nói, tôi biết chắc đó không phải là cuộc thí nghiệm dễ chịu với hai vị, đó không phải là lời khen ngợi cụ thể. Đây là một suy nghĩ sai lầm.
Phán đoán cảm xúc là một yếu tố quan trọng để duy trì tình yêu Một lần, trong một cuộc gặp gỡ với người khác phái mà tôi chưa được biết, một kiến trúc sư người Séc đã làm chao đảo trái tim tôi giống như một con quay. Trí tuệ xúc cảm[2] là khái niệm được Daniel Goleman đề cập đến trong cuốn sách nổi tiếng cùng tên của ông.
Tôi luôn thán phục những típ người tự tin và có thể dễ dàng đi đến chỗ một ai đó và nói, Chào anh, tôi tên là _____. Tuy nhiên, nếu bạn bình tĩnh yêu cầu họ tự giới thiệu về mình, thì sự quý trọng đối với bạn sẽ không bị tổn thương. Ôi, cô Loquacious chỉ nói hơn ba phút, nhưng sự khó chịu của bạn đã làm cho bạn tưởng chừng như hơn ba mươi phút.
Đặc biệt nếu bạn của bạn cũng định đọc cuốn sách này. Một giọng nói rất vui vẻ cất lên, Xin chào, mình là Peter đây. Chỉ cần Palmer ghi tiêu đề thư bằng một câu, Leil, anh nghĩ sẽ thích xem truyện này, có lẽ tôi đã có cuộc hẹn thứ hai với anh.
Nhưng không phải lần nào người gọi điện đều làm tương tự cho tôi, tôi đã nghe thấy số điện thoại ở phần đầu và nghĩ, Ôi, bây giờ hoặc không bao giờ. Khi quay về chỗ ngồi, tôi đi qua chiếc ghế chỗ cô bé ầm ĩ đó ngồi. Lòng tự trọng của một người giống như người bị mắc chứng bệnh máu loãng khó đông và rất dễ tự ái, chỉ một vết chích nhẹ nhất cũng có thể làm chảy rất nhiều máu.