Mà ông có thất bại đâu - ngược lại là đằng khác. Lúc lái xe về nhà, Frank giật mình vì đã hơn 5h chiều. Nhưng khi bạn chưa thực sự cố gắng cho những điều mình mơ ước và có thể làm được - hãy nhìn lại và rút kinh nghiệm để điều đó không lặp lại trong tương lai.
Họ khuyên bạn nên nghĩ đến những gì mình quan tâm, rồi nghĩ đến những gì mình có thể làm để thực hiện các điều đang quan tâm đó. Thế là cả hai cùng ăn tối vui vẻ với nhau. Không có gì tách bạn khỏi nỗi buồn hay những suy nghĩ tiêu cực bằng việc say mê làm một việc gì đó.
Nếu bạn nghĩ mọi sự đều ổn dù có những va vấp đâu đó trên đường, hãy nghĩ đến bức tranh tổng thể của rừng cây. Hãy tìm việc gì đó để làm, vì cảm giác luôn bận bịu với công việc dễ chịu hơn nhiều và giúp mang mình trở về với thực tại so với cảm giác chẳng có gì để làm và luôn lo nghĩ viển vông. Máy tính bị tắt và ngừng kết nối.
Hãy lập một thời gian biểu hơp lý cho những công việc nhà của bạn, và thay vì phải đối mặt với vô số những chuyện không tên ấy, bạn sẽ có hẳn một danh sách những nhiệm vụ phải hoàn tất mỗi ngày. Thường những học sinh, sinh viên hay những người đã từng sinh sống, học tạp và làm việc ở nước ngoài mới thấy hết giá trị của những bài học lịch sử thủa xưa, những kỷ niệm quê nhà, những món ăn truyền thống hya những dấu ấn văn hoá dân tộc. Trong lần liên hoan tốt nghiệp về, do uống nhiều rượu, một sinh viên vốn điềm tĩnh nhưng do không kiềm chế được khi bảo vệ một người bạn đã tham gia một cuộc ẩu đả và lỡ tay đánh trọng thương gây thiệt mạng một thanh niên đi đường.
Suốt năm ngày trong tuần, anh đều chạy trên tuyến đường sắt mang tên Tuyến Đỏ. Mọi thứ ông dựa vào đều mất hết, lúc này đây ông cảm thấy như chẳng muốn phải bắt đầu từ đâu nữa - bởi ngôi trường cũ đã quá quen thuộc và gắn bó với ông suốt bao năm qua, chính nơi đây cất giữ bao kỷ niệm mà ông nghĩ khó có thể tìm được ở nơi khác. Và đây là câu chuyện mà ông nhớ nhất: bữa nọ khi Neil đang đi lang thang trong thị trấn trong bộ quần áo đã sờn và cũ rách mà ông đã mua từ một tiệm bán đồ cũ, Ngài thị trưởng trông thấy ông và hỏi ông đi đâu.
Ban đầu Tom và con trai anh cùng đến xem các trận thi đấu diễn ra ở một câu lạc bộ bóng bàn. Hai mươi năm sau, các em út của Joe đều trưởng thành, lập gia đình và ra sống riêng. Và thật đáng thương cho những người không biết gìn giữ ký ức đẹp hay không có gì để nhớ về cả.
Sẽ không có khái niệm hoàn hảo vì điều gì cũng có thể làm tốt hơn. Nghĩa là chúng không thể gặp nhau dù là một phần rất nhỏ… dành cho người đi bộ. Nên nhớ rằng không hề tồn tại bất cứ một quy tắc nào chuẩn mực cả.
Chúng ta thường cảm thấy lạc lõng trong một thế giới phức tạp và rộng lớn. Được hỏi tại sao chưa bao giờ thấy anh đi xe, anh đáp rằng anh không tin tưởng vào những phương tiện di chuyển bằng động cơ ấy. Nhưng chị nó làm giám đốc ngân hàng đấy".
Trên thực tế, những ai cảm thấy thích thú với những câu hài hước hóm hỉnh sẽ cảm thấy hạnh phúc hơn những người khác. Điều trớ trêu của tình huống này nằm ở chỗ - ngày nay nhiều người trong chúng ta đề cập đến sự khao khát được gần gũi với gia đình mình hơn, trong khi cách đây không lâu người ta lại phải ở với gia đình nhiều đến nỗi họ phát ốm, phát chán vì nhau. Đến một hôm, cậu được gọi ra phòng thăm nuôi.
Các nhà khoa học tại Đại học California ở San Francisco đã nhận dạng 19 kiểu cười khác nhau, mỗi kiểm đều có khả năng truyền tải một thông điệp vui vẻ và một nụ cười thường được đáp lại bằng một nụ cười. Thay vì phải thất vọng khi so sánh với các em, nay Joe và hai người em kế của anh đã có thể tự hào về chúng cũng như về chính bản thân họ. Và chỉ trong vài năm, anh được mời điều hành một chương trình trung học mới và đầy thử thách.