Hạnh phúc là cảm nhận hồn nhiên cái đẹp cuộc sống từ những điều đang diễn ra quanh ta như bản thân nó vốn từng có. Chắc bạn sẽ không ngồi xuống cạnh cây Giáng sinh và nhắc Elice rằng em vẫn chưa nhận được những món quà mà em hằng mong đợi? Vậy sao chúng ta cứ buộc mình phải nghĩ đến những thứ mình không thể thay vì nên nhắc nhở mình nghĩ về những điều bạn đang có? Hạnh phúc ở đâu? Đôi khi có những người đến tận cuối cuộc đời vẫn thốt lên câu hỏi đó trong sự lẫn lộn, muộn màng và tiếc nuối.
Những ai có nhiều cơ hội giúp đỡ người khác hơn thì sẽ cảm thấy hài lòng với bản thân hơn. Dù ở nhà, tại công sở hay với bạn bè, hãy là người toả sáng ngọn lửa lạc quan cho mọi người thay vì luôn tạo ra cảm xúc bi quan. Cuộc sống luôn chứa đựng những điều bất ngờ tiềm ẩn - đôi khi kiểm soát được và đôi khi không thể làm được điều đó.
Bạn muốn ủi đồ bởi bạn coi trọng việc ăn mặc chỉnh tề, hoặc bạn muốn thể hiện tình yêu thương trong gia đình khi ủi đồ cho những người thân. Nên xây dựng hy vọng trên những điều thật sự quan trọng với bạn, và nên cho phép mình tận hưởng nhiều niềm vui hạnh phúc khác nhau, hơn là để mình phải gục ngã vì chỉ bám vào một kỳ vọng dù bạn cho là quan trọng nhưng mong manh. Có thể bạn ước mơ đến những điều lớn lao, nhưng trước tiên phải thực hiện và hoàn tất những công việc cụ thể.
Trong từng giai đoạn của cuộc đời, bạn hãy luôn là chính mình. Sự hài lòng với cuộc sống sẽ tăng lên cùng với mức độ chia sẻ, vị tha của một người. Bởi từ nhỏ, nam giới được dạy dỗ là phải luôn tỏ ra cứng rắn, không nên biểu lộ tình cảm của mình.
Adam đều biết câu trả lời. Đôi khi thành công chưa phải là thước đo hạnh phúc và thất bại chưa hẳn là biểu hiện của bất hạnh. Cho nên nét mặt là một phần quan trọng trong quá trình giao tiếp.
Họ đã tự dối mình bằng những lý luận tạm thời và không dũng cảm để nhìn nhận điều này ngay từ đầu. Năm tiếp theo, cậu đã được chọn vào đội tuyển và trở thành một cầu thủ bóng rổ giỏi nhất đội bóng. Bạn muốn tự do đi đây đó, được ở bên người thân suốt cả ngày, bạn cần thời gian để cùng gia đình, bạn bè tham gia những chuyến dã ngoại.
Năm tháng trôi qua, ngôi nhà của cụ Henry ngày càng xuống cấp. Trong một giai đoạn nào đó của cuộc sống, hãy so sánh và hướng mình tới những tấm gương tốt, gần gũi bạn nhất. Anh thường nói với các sinh viên của mình rằng ngoài niềm say mê dạy học, anh cũng thích trở thành thợ xây.
Thay vì tìm cách cứu vãn tình hình, cả hai lại chỉ chăm chăm đến số tiền thua lỗ, và tình bạn của họ cũng theo đó mà tan vỡ. Việc tin vào chính mình cũng quan trọng như chuyện bạn làm được việc vậy. Nếu thất bại, họ sẽ hết sức thất vọng, còn nếu chiến thắng thì đối với họ, đó chỉ là chuyện hiển nhiên và cũng chẳng có gì đáng để vui mừng cả.
Chính hồi tưởng, ký ức về những điểm sáng hạnh phúc sẽ mang đến và toả sáng cho bạn niềm vui trong hiện tại, đó là một nguồn sống mạnh mẽ và quý giá nhất. Vấn đề là, khi đã ra đến giữa sông thì hai nửa của cây cầu lại không gặp nhau. Anh không còn sáng suốt để phân tích nguyên do, anh không đủ dũng cảm để nhìn nhận thời gian và vật chất có thể làm thay đổi con người.
Ít ra là anh nghĩ như vậy. Chỉ có chúng ta là thay đổi. Chẳng hạn, ngoài việc dùng để trình bày văn bản, suy nghĩ hay tính toán, máy tinh chó phép truy cập email, theo dõi tin tức, thực hiện những cuộc trò chuyện bằng tin nhắn đang trở nên thiết yếu cho những sinh viên xa nhà, những người thường xuyên phải sống xa gia đình và thậm chí phải thường xuyên ở lại các khu vực tách biệt với bạn bè.