000 đồng, bớt 1000 còn 34. Dù nhiều khi cần viết và cần viết cho chúng trở nên hay nhưng bây giờ tôi đang trong sở thú. Ta khát, ta muốn uống cạn sự lương thiện trong con người mình để có thể phá phách.
Tôi có vấn đề về xoang, mũi hơi khó thở, ăn nóng, ăn cay là chảy nước. Cặp giò kia phàm tục quá. Có thể những suy nghĩ ấy không hiện rõ trong từng chữ của nội tâm.
Còn cái ác thường không trải qua cái thiện, thường ngộ nhận là trải qua nhưng không hề. Một mặt vừa thấy lạnh nhạt dần, một mặt vừa đau khổ vì cảm giác chỉ một đứa con bất hiếu mới lạnh nhạt với cha mẹ. Tay cứ thả, tai cứ như điếc, miệng cứ như câm.
Nhà văn vội vàng quệt nước mắt. Nên bạn bỏ qua như không. Em bảo thế thì con phải gọi điện về.
Mạch sáng tạo và khao khát đến với nó không chảy rần rật trong hắn. Mẹ, tôi và một người quen. Hoặc đơn thuần là sự hiểu lệch lạc được lan truyền…
Thế là xao nhãng, thế là bia bọt, đề đóm và hơn thế… Quần chúng dần mất lòng tin. Mới dám nửa đùa nửa thật như thế. Thế mà vẫn hồn nhiên phó mặc đời mình cho những âm mưu.
Nhưng chỉ có thể tốt nhiều hay ít, khó có thể tốt cho đủ. Sáng ra, đúng hơn là gần 12 giờ trưa, mẹ sang kéo chăn gọi dậy: Dậy ăn cơm nào. Tiếp theo thì còn tùy.
- Ông còn lo xa hơn tôi. Mặc kệ? Mặc kệ làm sao được! Phải đi trình báo. Gã thực vật gai góc viết lên cửa sổ một hàng chữ gần giống nét chữ của bạn.
Cuộc đấu tranh mà một bên là những người ban phát, phán xét. Bố cười: Chen lấn như thế, có mà đi. (So với phần đông, chú còn là một ông chú tốt bụng và nhiệt tình nữa kia).
Bạn thường nhớ đến một câu trong truyện Muối của rừng của Nguyễn Huy Thiệp mà bạn sẽ tìm cuốn truyện để trích cho chính xác: Sắp tới sẽ có một số thay đổi về lịch trình sinh hoạt để cứu vãn sức khỏe. Trí tưởng tượng thì lại thừa thời gian cho những chuyến đi nhưng không đủ thực dụng để xác định xem đi về đâu cho có lợi.