Pred-391

Hai cô gái trẻ dâm đãng thích thổi kèn

  • #1
  • #2
  • #3
  • Bạn nói cho bạn vài năm tự quyết, tự tìm tòi rồi bạn sẽ không ăn bám nữa. Và biết phụ nữ tân kỳ họ chỉ quý tôi vì tôi không làm hại họ nhưng họ cũng chẳng yêu tôi vì tôi không đem lại cho họ những niềm vui của sự tán tụng. à còn nhớ thủa ấy tôi luôn ngồi ngay sát bảng và trong những giờ quằn quại toát mồ hôi đó có lần tôi lỡ đánh một tiếng rắm xuống lớp điều đó làm tôi còn ngượng ngập cả mấy buổi sau dù không biết có ai biết đó là tiếng rắm của tôi giữa những cô cậu học trò ngồi san sát nhau như gia súc bị tống lên xe chở đến lò mổ…

    Không phải là giáo huấn, chỉ ra chân lí hay giác ngộ cho quí bà nọ. Khi người ta thử một đôi lần bước ra ngoài thế giới của mình để tiếp thu những thế giới khác và đem về những thành quả để tự bồi đắp. Sự cam chịu ấy khiến người ta đi đến những áp đặt khác hoặc sự phá phách nhân cách.

    Chỉ nghe một âm thanh đánh thức mình trong giấc chập chờn. Lúc đó, liệu nó đã đủ thông minh để hiểu chưa? Liệu những năm tháng anh em, tôi đã tạo được trong nó một lòng tin về tính quân tử của mình? Khi mà tôi luôn bị hiểu lầm. Nữa, ta đang viết những điều bình thường thì nhoáy một cái là xong này với một sự nỗ lực đầy khó chịu và đau đớn của đầu óc quá tải đâm chậm chạp.

    Cái mà những gã chủ chó không đủ khả năng cắn hết. Bạn chỉ xin lỗi chứ không xin sự tha thứ. Có thể làm tăng nội lực và liên kết giữa các cá thể.

    Cái giá chung để nhảy từ tiêm đau đến tiêm không đau. Nhẹ đến độ mà tôi biết chỉ độ chục lần như thế này là tôi sẽ bay lên. Tay bạn phải rướm máu một chút mới oai (lúc đó bạn đã biết Aids là gì đâu).

    Chà, đây lại biến thành một cuộc thương lượng. viết bị bắt gặp sẽ dễ bị bảo thôi đừng viết thế đợi thì làm gì ạ làm gì cũng được nhưng đừng viết Ai ai cũng tỏ vẻ thương hại bạn như một kẻ ngã ngựa dù bạn biết là mình đã phi được khá nhiều đường.

    Tôi đùa: Bác cho cháu gặp để cháu tẩn một trận can tội hớt lẻo. Còn lười và nhát, thì chịu. Thế là mẹ lại hỏi: Mẹ xin hai bác cho con về nhà hai tuần nhé.

    Điểm Văn trúng tủ nhưng cũng hơi bất ngờ. Người ta có thể làm được mọi việc, vấn đề là có đủ tài hay không. Bác gái lấy túi chườm nóng đặt lên ngực cho, bảo: Căn bản tại con ngủ nằm sấp.

    Họ vẫn gọi: Ngheo! Ngheo! Tiếng tôi nhỏ quá. Lúc lúc mới thấy tiếng rú lạc lõng. Vài hôm nay chưa nghe (mấy buổi sáng bác bận đi đưa thiếp cưới) lại đâm nhơ nhớ, chờ chờ.

    Cả nước mũi, chảy dài qua môi, rỏ xuống tong tỏng. Dù mỗi ngày lại nảy nòi ra đủ thứ để viết, mỗi lần đọc lại lại muốn viết khác. Và anh tìm đâu ra những người tài ủng hộ khi những vị chủ tập đoàn chó ngao kia là những kẻ trọng dụng người tài hơn bất cứ chính phủ nào.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap