Ông sợ những tiếng rơi uất hận ấy sẽ làm vỡ giấc dịu êm hiếm hoi của vợ. Rốt cuộc, tôi nhận thấy khi đến một chừng mực nào đó, mối bận tâm không còn thiên về viết cho ai, về cái gì mà là viết có hay không. Ở đây, sự bắt buộc của bác cũng tốt, cố điều độ dần đi.
Ai có lương tâm và danh dự của người nấy. Anh bạn bên trái bảo khán đài A bao giờ cũng buồn hơn các khán đài khác. Lặp lại, tôi khóc vì sự thông minh và chủ quan của họ khiến họ không tiến được gần tầm nhận thức của tôi.
Và bạn có quyền viết cái bạn viết. Họ bắt đầu dùng đến quyền của tuổi tác và địa vị. Vì những chủ thể đó va đập với đời sống lịch sử nhiều nhất.
Dường càng thương, càng suy nghĩ về chuyện mệt mỏi của bác, của mẹ, của bố, của thằng em… càng đau nữa, càng bệnh nữa. Tắm vù cái rồi đèo thằng em vào bác. Chính vì tôi chưa có kinh nghiệm về phản ứng của người Việt trước đùa và thật nên gặp phải những điều không theo dự kiến khi đưa cuốn sách của mình cho những người thân đọc.
Không, phải giữ sức khỏe. Mệt nhưng tôi không có quyền sở hữu mình để cho mình hồi phục. Cũng chính vì thế mà khi họ thấy bạn, thường thì họ toàn thấy bạn chơi.
Ông viết tất cả, không sửa chữa. May là tôi vô tâm, không thống kê đây là lần thứ bao nhiêu. Định dừng viết thì lại có chuyện.
Cái ý nghĩa nó thật gần với sự vô nghĩa. Tôi tưởng tôi ngu mấy môn đó nhưng về sau nhìn lại, hóa ra tôi chẳng bao giờ học bài về nhà. Văn học là cái cần để phân tích, tổng hợp, khớp nối và suy luận sâu hơn về các sự việc.
Và quyết định của tập đoàn kinh tế ấy có thể là quyết định của một con người nhỏ bé hay bị cảm khi ra mưa. Và nghĩ rằng đâu là lí trí đâu là trái tim khi mình vừa rung động vừa nhận thức được nó. Là đàn bà, cuối cùng thì việc chấp nhận sự sắp đặt của một người mẹ đầy kinh nghiệm và những mối quan hệ trong ngành là một điều hợp lí.
Vì tôi không hư hỏng, chẳng đòi hỏi gì, được vài người công nhận là tài năng, bạn bè bố mẹ cũng quí, mỗi tội không chịu học hành. Và có lẽ cả hướng thiện. Theo thời gian, họ tìm thấy những giá trị của nó dù không phải tất cả.
Nên dù lười, hắn vẫn phải cố mà chăm. Dần dần, tôi đâm ra còn lảng tránh chúng và giữ vẻ đạo mạo đầy cổ hủ. Cái chớp mi im veo của nàng đủ làm lắng đọng tất cả.