Khi mà tôi lạc loài. Họ sống đầy toan tính nhưng lại bỏ rơi vận mệnh chung hết sức tự nhiên. Để chỉ ra chúng ta đều khổ.
Hồi cháu học lớp 11, có một hôm cháu đi học xong không về nhà ngay. Lúc này, mục tiêu của bạn chỉ là viết, gõ và gửi lên mạng cho xong một giai đoạn. Bố xuống đường đi bộ về trước.
Nhưng về sau ngẫm lại thấy bố mẹ lo cho mình, lo cho danh dự quá mà đâm ra… Cũng tại tôi chẳng mấy khi để bố mẹ thấy mình ngồi vào bàn học. Càng kéo nó càng lùi lại. Ở nhà nó nói nhiều mà toàn nói trống không.
Trực giác giúp tôi luôn biết phải làm gì, chỉ không ai biết điều đó mà thôi. Con đường khá ổn, nhưng vẫn bụi. Lại không đủ minh mẫn để xử lí những vụ tiếp theo.
Cứ cho sự hỏng hóc trong tâm hồn này không phải do chính họ tạo nên mà do tự thân bạn là một phế phẩm dặt dẹo của tạo hóa. Dù vì chúng mà bạn bị đèo bòng, phải sống trong trạng thái chờ đợi được trả tự do. Mặc dù những cơn đau càng ngày càng ra sức ngăn cản chúng.
Ông anh hỏi ở đây bao lâu cũng được à. Thanh minh rồi họ lại quên ngay. Tôi gọi 2 miếng bánh ngọt và 1 chai sữa đậu nành.
Bác không rõ cháu đi đâu. Bằng không, mọi người nói đúng đấy. Một giọt rơi xuống sách.
Dù biết là tạm thời thôi. Lải nhải cũng là chơi. Cậu em bảo bị ho, đi xông hơi vậy.
Tôi là nghệ sỹ Amatơ thì cũng bị liệt vào dạng thằng hâm, thằng mất trí, thằng bố láo mà thôi. Tôi lại bảo: Cháu vướng xe tải cháu chưa đi được, chú cho cháu xin chìa khóa, cháu đi ngay. Ăn xong lên giường nằm, nghỉ tí để chuẩn bị viết.
Mình sẽ trả lời: Cảm ơn lời khen của đồng chí. Điều khiển trẻ em bằng các trò chơi, công cụ hiện đại. Mà đời người thì có mấy đâu.