"Hãy can đảm chống đối với bệnh; đừng ưu phiền nữa; làm việc gì cho khuây kho đi!". Cuốn đó cho biết nếu ta để những cảm xúc phá hoại xâm chiếm đời ta thì sẽ làm hại thân ta đến mức nào. Những bệnh đó là những bệnh đặc biệt của hạng người luôn luôn sống một đời gay go, ồn ào, rộn rịp.
Trong ba tuần vợ nằm nhà thương thì y có chín cái răng sâu. Như đã nói, tôi sinh trưởng trong một trại ruộng ở Missouri. Óc của loài mau quên một cách kỳ lạ.
Ông Charles Schwab cũng nói với tôi đại loại như vậy. Không bao giờ! Không bao giờ! Không bao giờ!!! Trong 15 giờ đồng hồ ấy tôi đã học được về nghệ thuật sống nhiều hơn là học sách vở tại trường đại học Syracuse trong bốn năm". Chung quanh ta toàn là những bí mật.
Trước kia tôi ngủ ngon quá, chuông đồng hồ báo thức mà tôi vẫn ngủ và sáng nào tôi cũng tới sở trễ. Tôi nghiệm 50 phần trăm những nỗi lo lắng của tôi tiêu tan đi, khi tôi quyết định một cách chắc chắn, rõ ràng và khi tôi thi hành quyết định đó thì 40 phần trăm nữa cũng biến mất. Có một buổi hè nóng nực vô cùng, tôi ăn bữa trưa trong một toa xe lửa của Công ty New Haven Railway.
Mỗi đêm, ông nghiêm khắc soát lại những hành vi của ông. Cho đến năm 1945, ông mất thì đã là một trong những nhà doanh nghiệp mau phát đạt nhất ở Mỹ. Điều này thiệt lạ lùng và lý thú: một công việc hoàn toàn tinh thần không làm ta mệt được.
Rồi ông nói tiếp với các sinh viên: "Cơ thể chúng ta là một bộ máy kỳ dị hơn chiếc tàu đó nữa. Lúc ấy đã gần xuống lỗ rồi, còn hưởng được gì nữa. Nếu hoàn toàn thiếu nó, tinh thần tất sụp đổ".
Đã lâu rồi, tôi đọc một cuốn sách của James Lane Allen. Vậy ông có trở nên một người uy thế nhất và được thương yêu nhất ở Châu Mỹ từ trước tới nay, thiệt cũng chẳng lạ gì! Tôi mệt quá, vừa đi vừa ngủ, vừa mơ màng.
Tuy vậy, người vẫn rạc đi. Tôi đã thí nghiệm phương pháp ấy, thiệt hiệu nghiệm. Tôi lo lắng tới nỗi hoá đau, mất ăn, mất ngủ ba ngày ba đêm.
Kinh nghiệm lâu đời và chua cay đã dạy tôi rừng hai giống chồn, bốn chân cũng như hay cẳng, chẳng đáng cho ta bận ý. Chúng ta, ai cũng cần tri kỷ". Có một lần, phi cơ anh bị hạ.
Chúng ta không thể sống trong cả hai cái vô tận đó được, dù chỉ là trong một phần giây. Đây là nguyên nhân thứ nhất: Vậy bạn đừng bao giờ phí công nghĩ đến điều đó nhé! Xăn tay lên và làm việc.