Tâm trí luôn luôn gắn bó với cái đã biết. Nó không thể trở thành đối tượng của kiến thức. Nhưng sợ hãi và đau khổ sẽ chuyển hóa thành an bình và thanh thản nội tại, vốn xuất phát từ chốn vô cùng sâu thẳm – từ chính cõi Bất thị hiện.
Bằng biểu tượng ngài đã cố gắng truyền đạt bí quyết không phản kháng và không phản ứng. Cho nên khi gặp phải những thử thách kiểu đó, như vận luôn luôn như thế, bạn hãy tạo thói quen lập tức tiến sâu vào bên trong và tập trung chú ý càng nhiều càng tốt vào trường năng lượng bên trong cơ thể mình. Có lẽ bạn nghĩ mình cần có thêm thời gian để tìm hiểu quá khứ hay để thoát khỏi nó; nói khác đi, sau cùng tương lai sẽ giải thoát bạn khỏi quá khứ.
Xin hãy xét xem chú ý của bạn đang tập trung ở đây vào khoảnh khắc này. Việc làm ấy tức thời đem bạn vượt ra ngoài tự ngã hư ngụy của bạn. tâm trí của bạn đang ra sức biến cái không thành một vật gì đó, thành cái Hữu.
Hãy tập trung chú ý vào cái yên lặng hơn là vào các âm thanh. Loại bệnh này xảy ra khi mọi thứ mất đi sự cân bằng. Với vỉ tâm trí và sự phản kháng vốn đồng nghĩa, cho nên chấp nhận sẽ tức thời giải thoát bạn khỏi ách thống trị của tâm trí, và do đó tái kết nối bạn với Bản thể hiện tiền.
Cuộc sống trôi đi thật dễ chịu. - Tôi chẳng có gì cho ông. Phải chăng cõi Bất thị hiện đồng nghĩa với Bản thể hiện tiền?
nó là cái quầng chứa nhóm cácđau khổ ở bình diện xúc cảm, với hai phương thức hiện hữu: ngủ vùi và hoạt động. Khi bạn nói “không” với một người hay một hoàn cảnh, hãy để nó xuất phát không phải từ phản ứng mà từ tri kiến sáng tỏ, từ sự nhận biết sâu sắc về điều nào đúng và điều nào không đúng đối với bạn ở thời điểm đó. Tôi cũng không thích những cụm từ ấy.
Trạng thái ý thức của bạn lúc ấy sẽ không còn bị chi phối bởi các điều kiện bên ngoài nữa. Hoàn toàn không phải như vậy. Cái quầng chứa nhóm đau khổ luôn muốn tồn tại, giống y như mọi thực thể khác trong cuộc sinh tồn, và nó chỉ có thể tồn tại được nếu như nó có thể khiến cho bạn mê muội đồng hóa với nó.
Bạn sẽ biết rõ nó muộn nhất khi bạn thấy cái chết gần kề. Nó bảo: “Một ngày kia, khi việc này, việc kia, hay việc khác xảy ra, thì tôi sẽ ổn, sẽ hạnh phúc, sẽ thanh thản”. Thực ra, chúng là hai khía cạnh khác biệt nhau của cùng một sai lầm.
Con người quả thực là một giống loài điên rồ một cách nguy hiểm và cực kỳ bệnh hoạn. Tình hình này tạo ra một khoảng hở đầy âu lo. Đó là điều khiến bạn thấy tệ hại.
Không vật gì có thể hiện hữu mà không có không gian, vậy mà không gian lại là cái không một vật. Lạc thú luôn luôn được tiếp nhận từ thứ gì đó bên ngoài bạn, trong khi niềm vui tuôn trào từ bên trong. Điều quan trọng là những cảm giác ngấm ngầm về sự bất toàn, về nỗi sợ hãi, về sự thiếu thốn, và không thỏa mãn vốn là đặc điểm của trạng thái vị ngã dường như không còn ám ảnh bạn nữa – phải thế không? Chúng tan biến đi hay vẫn tiếp tục hiện hữu bên dưới cái vẻ hạnh phúc bề ngoài ấy?