Sự đố kị lộ liễu này thực ra dễ là biểu hiện của vô đạo đức và bất hiện sinh. Anh đã đến và hỏi: Em thử đoán xem anh sắp nói gì nào? Anh đã tính chuyện đó suốt mấy ngày. Cái nồi inox đen sì.
Và ánh mắt họ chĩa vào ta lúc ta không để ý, để phân loại người. Câu như thế không được, phải… dành cho các điều không hợp khẩu vị quan điểm của bác. Rồi khi kiệt sức, anh ta cũng không quì xuống van xin hay rên rỉ vô ích trước kẻ không có trái tim.
Chả là hôm qua có chuyện. Không, phải giữ sức khỏe. Sau khi diện kiến nốt cái (tạm gọi là) tâm hồn đằng sau nó.
Và cô bạn ấy phá lên cười. Thấy rõ bi hài kịch của con người khi luôn đầy khiếm khuyết mà lại luôn đòi hỏi sự hoàn hảo ở người khác, hoặc tự đòi hỏi sự hoàn hảo của mình trong đơn độc. Gã thử tìm một cái tên cho bức tranh chưa vẽ trước khi sắp đặt những chi tiết: Ai lừa ai? Thông minh và đần độn? Thực ảo? Cũ quá rồi! Gã cảm giác như bức tranh đã được ai đó vẽ.
Từ đó mà tôi chọn cả tiếng nói về tình yêu, về Nhân Loại. Rồi thì thời gian trôi, ở những lớp màng được vén khác, chàng trai lại tưởng tượng sâu hơn: Đây là một thử thách nữa.
Xuống nữa đến cái cổ họng độ này đôi lúc đau rần rật. Chụp xong lên chiếu đánh chén ngắm ngó người ngợm phố phường. Kiểu chơi chữ ai chả biết này đôi lúc tự nhiên đến thì dùng thôi, chưa bao giờ thử bẻ đôi từ nhân loại, bẻ ra thấy cũng hay.
Tôi dự định viết một loạt truyện (rất) ngắn để ám ảnh những người chỉ cho mình dành thời gian đọc loại truyện này. Ngồi vào bàn cả ngày cũng nhức cơ. Nó mất ở đây và nó lại xuất hiện, lại sống ở kia.
Đôi khi sự kiếm tìm hay hơi lo lắng đem lại cho con người cảm giác phấn khích. Chính em đã từng bảo như vậy còn gì. Hắn chuộng một cuộc sống bình thản hơn.
Tôi và thằng em lại về. (Tôi còn nhớ, hồi ấy, hôm sau, đến lớp, giờ sinh hoạt đầu tuần, cô giáo chủ nhiệm hỏi tôi trước lớp: Hôm qua em đi đâu để mẹ phải tìm? Em đi chơi điện tử ạ. Trên tầng, tôi nằm giường đọc một câu chuyện không vui.
Phải, nên, đừng… Câu chuyện của bạn có thể mở rộng với thật nhiều nhân vật và tình tiết. Tung hứng nhau bằng mấy món từ đã cũ. Nhưng bác ơi, cháu phải sống để bác không phải làm thế.