Cái công thức thu nhập lên-và-xuống lặp đi lặp lại gần mười năm trước khi tôi nhận ra có thể đó không phải do loại hình công việc tôi đã chọn, không phải do đối tác tôi đã làm chung, không phải do tình trạng của nền kinh tế hay do tôi đã quyết định rút ra sớm quá khi mọi việc đang tiến triển tốt. ” “Tôi có thể bị cướp. Đó là vì họ đã từ bỏ không đúng thứ cần phải từ bỏ!
Như vậy, mục tiêu cuối cùng của chúng ta là bắt tiền làm việc để phục vụ chúng ta, như chúng ta đã lao động vất vả để kiếm tiền, và điều đó có nghĩa là bạn phải tiết kiệm và đầu tư, chứ đừng biến hành động phung phí tiền bạc thành một nhiệm vụ phải làm trong đời. Khi thử áo, cô kịp liếc mắt sang tờ phiếu ghi giá và thấy con số 400 đô-la. Bởi vì tất cả đều giữ vai trò riêng nên chúng ta hãy xem xét lần lượt từng yếu tố.
Người nghèo biện hộ: “Làm sao mà tôi có thể suy nghĩ về ngày mai, khi tiền của tôi chỉ vừa đủ để tồn tại ngày hôm nay?”. Việc đó sẽ giúp bạn chuyển từ hướng suy-nghĩ-về-vấn-đề sang hướng suy-nghĩ-tìm-giải-pháp- cho-vấn-đề. Ngoài ra, những kỹ năng giải quyết các vấn đề liên quan đến tiền bạc trong quan hệ tình cảm mà chúng tôi học được còn giúp chúng tôi tránh khỏi những cuộc xung đột hay cãi vã về tiền bạc.
May mà tôi chuẩn bị trước căn lều nhỏ đó bởi vì trời mưa rỉ rả suốt đêm. Đấy là điều mà tiếng nói thì thầm trong ta không thể phản bác, bởi vì chúng ta không tuyên bố đó là sự thật ngay bây giờ mà đó là dự định của chúng ta trong tương lai. Tôi gọi đây là triệu chứng của căn bệnh kiêu kỳ.
Bạn có các kỳ nghỉ; khi bạn kiếm được nhiều tiền hơn, bạn sẽ chi tiêu nhiều hơn cho những kỳ nghỉ đó. Nó là quy luật và bạn không thể né tránh. Người nghèo không biết quản lý tiền của họ.
Yếu tố thú vị tiếp theo trong đoạn văn của Conwell là nhiều người trong chúng ta bị tiêm nhiễm ý nghĩ rằng bạn không thể vừa giàu có vừa trung thực, hoặc vừa giàu có vừa thánh thiện. Bạn có toàn quyền và đủ khả năng kiểm soát trí óc mình mà. Người nghèo tập trung vào những khó khăn.
Bây giờ câu hỏi đặt ra là bạn có thể giúp đựợc bao nhiêu người và bao nhiêu gia đình. Vậy còn cảm giác không thoải mái? Tại sao việc chúng ta phải hành động bất chấp cảm giác không thoải mái lại quan trọng như thế? Bởi vì cảm giác thoải mái là vị trí bạn đang đứng lúc này. Sự thoải mái thật là dễ chịu.
Liệu khi đó vấn đề ở bậc thứ 5 sẽ là vấn đề lớn hay nhỏ? Hay thật, vẫn là vấn đề đó thôi, nhưng lúc này có vẻ nó đã là chuyện nhỏ. Nhưng tại sao tôi lại đề nghị như thế? Bởi vì tôi chỉ có thể nói theo kinh nghiệm của bản thân. Lúc đó, bạn có thể sẽ phải đưa ra một số quyết định dũng cảm về việc bạn là ai và bạn muốn tương lai mình sẽ thế nào.
Trước kia như vậy và sau này cũng sẽ mãi mãi là như vậy. Thật đơn giản: bằng cách này hay cách khác, nếu tâm thức bạn hướng đến 50. Rồi hít một hơi thật sâu và nói: “Tôi có thể giải quyết vấn đề này.
Hiểu rõ ba yếu tố khuôn mẫu định hình cách tư duy trên là điều vô cùng quan trọng, vì thế bạn hãy dành thời gian để suy nghĩ và nghiên cứu chúng thật tỉ mỉ, chi tiết. Tại các hội nghị chuyên đề trực tiếp của tôi, một số người tham dự thường đến gặp tôi và nói: “Anh biết không, Harv, tiền bạc thực sự không quan trọng đến thế”. Họ luôn kiên định với mong muốn của mình.