Jim Farley hiểu rằng hạng trung nhân đều thấy tên mình êm ái hơn hết thảy những tên khác. Trong lúc điểm tâm cha lại khiển trách con nữa: con đánh đổ sữa, con nuốt vội mà không nhai, con tì khuỷu tay lên bàn, con phết bơ lên bánh nhiều quá. Đó là quy tắc thứ tám.
Dù sao đi nữa, tôi tin rằng đọc câu chuyện sau này do James L. Làm rồi, ít lâu sau mới tính tiền, tôi phải trả một giá "cứa cổ". Nhưng tôi dằn lòng xuống.
Đáng lẽ cho tôi nói có 10 phút như lần trước thôi, thì ông giữ tôi lại tới một giờ mà chúng tôi nói vẫn chưa hết chuyện. Ông đã hỏi họ khoảng 400 câu hỏi, và được hiểu rõ những bí ẩn trong hôn nhân. Một cuộc đời ngày ngày cân thư, bán cò, biên chép như vậy tất nhiên không thú gì hết.
Ông lại gần họ, đưa cho mỗi người một điếu xì gà rồi nói: "Xin anh em vui lòng ra ngoài kia hút". Và ông cậy đại tá làm công việc khó khăn là báo tin đó cho Bryan hay. Người đó được làm chủ gian hàng có chi lạ? Hai người bán hàng kia sẽ làm phụ suốt đời.
"Tôi lại thêm rằng, tôi hiểu lòng ông ấy lắm và ở địa vị ông ta, có lẽ cũng hành động như ông. Cuống họng tôi như cái bàn nạo dừa. Chúng ta đã cho ông hay trước rằng công việc ông làm chỉ tạm thời thôi.
Đã đành, cái gì ta thích thì ta để ý tới luôn, nhưng chỉ có một mình ta để ý tới nó. Viên thu thuế lạnh lùng đáp: "Cái đó tôi không biết. Vậy, muốn sửa đổi một người mà không làm cho họ phật ý, giận dữ:
Nhất là những người bán hàng thường mắc tật đó nhiều lắm. Rất hiếm những người ra ngoài lệ đó. Andrew Carnegie, hồi nhỏ chỉ được học có 4 năm, nhưng vì sớm hiểu bí quyết đó, nên hồi bắt đầu kiếm ăn, mỗi giờ công được có 4 xu, mà tới sau này tính ra ông đã quyên vào những việc từ thiện tới ba trăm sáu mươi lăm triệu đồng.
Một ông bạn sành về các loài danh mộc đã lựa giùm tôi. Ông ấy tính cách giúp tôi mà tính cách "bóp" tôi. Thiệt không sao hiểu được ông kiếm đâu đủ thì giờ để làm công việc gây cảm tình đó.
Lần này bà mở toang cửa ra và hỏi: - Sao ông biết là gà tàu? - . và bạn sẽ thấy họ thức suốt đêm để tập tành cho hoàn hảo. Rất hiếm những người ra ngoài lệ đó.
"Dẫn dụ cho kẻ đối thủ của bạn đáp "Phải" ngay từ đầu câu chuyện". Tôi khen ông ta khéo quản lý căn phố đó và kết luận rằng: Tôi muốn ở thêm một năm nữa, nhưng không đủ tiền trả. Những đức lang quân ở Mỹ nên noi gương bà.