Như một khẩu hiệu của tâm thức. Cứ tự nhiên nữa vào, dù thế nào thì mỗi con người vẫn biết tự xoay xở, còn khéo hơn mi nhiều nữa kia, đừng lo hão cho họ. Và tôi sẽ cố tâm niệm sẽ quay về.
Gã lừ đừ đi đến cái cửa sổ. Trong lúc trò chuyện, chúng tôi gặp một người quen nữa. Và hay nói ngược với mọi người như một chú bé khờ.
Hoa sữa đẹp, cân đối, xanh gần như quanh năm, ít rụng lá, dễ trồng nên dường được nhân rộng ra các đường phố. Không hiểu sao ông ta phán ngon ơ như vậy. Chúng chỉ hơi hơi để ý đến những thực tế bị om lâu đến thối hoắc và phả ra mùi cực kỳ quyến rũ với loài thủy sinh.
Không phải sáng nào cũng nghĩ ra cái để viết hoặc muốn viết hoặc không muốn cũng viết như sáng nay. Đây là một sự đào thải vô tình của thời đại. Nơi chúng không thèm đớp miếng mồi ẩn dụ nhạt hoét.
Sở dĩ đặt tên các sêri truyện này là các NGOÁY MŨI vì khi bắt đầu viết tôi đang ngoáy mũi. Hắn có thể tự tạo sự bình thản bằng cách đó. Ta đâu ham hố thắng thua.
Rồi hỏi tắt chế độ sục ở đâu. Với đời người, ngắn lắm. Đã bảo chả thích viết đâu.
Tôi khóc vì còn chưa trả lời được câu hỏi loài người đến thời đại này (với sự di truyền những tinh túy và cơ hội lớn để tiếp xúc với tri thức) liệu đã đủ năng lực để dung hòa, để không tôn sùng tuyệt đối hay phủ định sạch trơn bất cứ thứ gì. Để tôi có thể đấm vào mặt ông ta, đập tan cái bàn rồi ra đi. Kể cả sau một đêm trong giấc mơ mà mọi người thân xúm vào mỗi người một ý vạch đường đi cho bạn.
Nhà văn nhìn thấy trong mắt nàng một vẻ chăm chú tinh nghịch. Các em nhỏ nếu lỡ đọc thì không nên tự hào vì mình biết ngoáy mũi như tôi. Nhưng đành phải nhả ra.
Này, mày bóc cho chú bao thuốc. Hơi tiếc là tớ quên đem kính, nhìn người và bóng cứ nhoè hết cả. Nàng bảo: Hãy đặt tay em lên ngực anh.
Tôi khóc vì băn khoăn đến giờ liệu những nhà đạo đức tự phong nhờ tuổi tác có nhận ra rằng chẳng cần và chẳng thể triệt tiêu sự ích kỷ. Như một chương trình diệt virus được cài đặt vận hành theo định kỳ. Hy sinh vị nghệ thuật ư? Tự tìm câu trả lời nhé.