Sự thật và những khái niệm luôn bị đánh tráo và lạc hậu. Lại đi lấy của ai đó để trả mình cho bằng được. Mà cuộc sống thì không thiếu những điều tươi đẹp để tận hưởng.
Hoặc biết nhưng không rõ. Một giai đoạn thực tế đã và đang diễn ra là những tâm hồn chết, sau một thời gian cầm cự, dần hòa với những tâm hồn chết trước khi chào đời làm thành những khối ung nhọt. Tôi hiểu chúng và tôi tường tận chúng.
Hôm trước trốn mẹ đá chơi một trận mà chân còn tập tễnh đến hôm nay. Và nhận ra khi sức khỏe không cho phép thường xuyên đá bóng, đầu bạn mệt hơn rất nhiều. Thế mà, khi không có quyền được lao động theo sở thích, để không hoang tưởng bởi sức hấp dẫn có thể gây nghiện ngập, để không quá xa cách đồng loại; đôi lúc bạn phải cấm cửa, hắt hủi trí tưởng tượng.
Cô nàng y tá nở một nụ cười đĩ thõa với gã tiền đầy sức mạnh và cơ bắp. Mãi mãi, ta chỉ là một cậu bé nhạy cảm, càng lớn càng nhạy cảm. Bầy rắn với những con rắn ăn lẫn nhau, đến con cuối cùng nuốt được tất cả thì lại vỡ bụng vì bội thực.
Với đời người, ngắn lắm. Mấy người này trông nhát lắm. Họ bảo: Cháu không được để râu, đến ông và các bác còn không để mà cháu lại để.
Không hiểu sao ư? Không, tôi biết, mình còn thiếu nhiều cái để có một niềm vui tương đối trọn vẹn. Ông nội ngồi bàn chuyện tổ chức cưới hỏi cho chị cả. Chụp đèn bằng sắt sơn màu tím ngoài trắng trong.
Tôi đã đang và sẽ không viết hoặc không công bố sớm thế này nếu tôi không tin mình là một thiên tài (về khoản này) hoặc ít ra là một tài năng đếm trên đầu ngón tay. Nơi mà tôi chưa đến một mình bao giờ. Còn lại, nó mới là hư vô.
Cô gái bảo: Vô duyên. Rồi hình như mơ thấy ai đó đã viết nó rồi. Chết ra đấy hoặc lỡ bị sao thì phí đời, thì gia đình khổ.
Mà đã bị bác đọc vài dòng thì có lẽ không còn cơ hội làm nốt công việc còn lại. Mặc quần đùi ra đường lạnh. Dù sao bác vẫn hơn rất nhiều kẻ đẩy lịch sử đi lùi.
Chúng tôi đi xe máy đến đó, gửi xe, đi qua một dãy hành lang khá tối. Và họ nhìn bạn bắt vở: Không học được, mệt mỏi sao còn viết, còn đá bóng được. Luôn cảm thấy bị khinh bỉ khi mọi người nhìn.