Mặc dù kiểu ghi chú truyền thống giúp bạn chắt lọc thông tin trong sách, kiểu ghi chú này vẫn chứ đựng những từ thứ yếu giúp tạo thành câu văn hoàn chỉnh nhưng lại không cần thiết cho việc học của bạn (chiếm 60-80% tổng số từ). Do đó có rất ít khoảng trống giữa các phân tử nên chất rắn không thể bị nén lại . Tiếc thay, vẫn còn rất nhiều học sinh KHÔNG MUỐN thành công.
Một lần nữa, hãy sử dụng hình tượng, âm thanh, cảm giác để tạo ra cảm xúc thật sự. Khi còn nhỏ, chúng ta luôn có những ước mơ và mục tiêu bay bổng về tương lai. Một lần nữa xin được nhấn mạnh rằng: Trước khi đọc xong chương cuối cùng, bạn sẽ sở hữu tất cả những kỹ năng và năng lực cần thiết để thành công, không những trong học tập mà còn cả trong cuộc sống, và bạn sẽ mãi mãi được giải phóng khỏi những hạn chế mà bạn tự ghán cho mình hoặc bị người khác ghán cho bạn.
Bạn cần biết bao nhiêu thông tin vế chất rắn? Có bao nhiêu ý chính trong đó? Thời gian học càng lâu bao nhiêu, khoảng thời gian trí nhớ suy giảm càng dài bấy nhiêu. Khối u thật sự giảm dần và người bệnh dần dần hồi phục.
Bởi thế, thay vì nghi ngờ một niềm tin nào đó có thật sự đúng hay không, bạn phải tự hỏi liệu niềm tin đó có truyền thêm năng lực cho bạn để đi đến thành công hay không. Nếu bạn có thói quen đọc sách thường xuyên, bạn nên có tầm mắt rộng khoảng 6-7 từ. Tôi bắt đầu xác định ba mục tiêu “không tưởng”.
Quan trọng là bạn phải biêt khắc phục lỗi và rút ra kinh nghiệm Việc ôn bài nên diễn ra trong một khoảng thời gian cụ thể sau mỗi lần học. Có 2 dạng ghi chú kiểu truyền thống cơ bạn.
Cuối cùng, liên kết hình ảnh “hạt trân châu nổ tung”, “khỉ thấy nai” và “rời tổ” thành 1 câu chuyện vô lý như sau: những chú khỉ bị những hạt trân châu nổ tung đánh thức. Nếu chúng mấp máy đọc, nghĩa là bạn có thói quen đọc bằng môi. Ví dụ, nếu bạn cần nhớ từ “xe hơi”, bạn nên tưởng tượng trong tâm trì những hình ảnh một chiếc xe cụ thể.
Nói một cách cụ thể hơn, việc ghi nhớ một thông tin mới chỉ đơn giản là liên kết thông tin mới đó với 1 thông tin khác chúng ta đã biết trước đó. Do đó, chúng ta cảm thấy khó khăn trong việc hồi tưởng lại thông tin mặc dù thông tin đã được lưu trữ trong não bộ chúng ta. Nếu bạn có 1 công ty thuê 100 công nhân nhưng vào bất cứ lúc nào cũng chỉ có đủ việc cho 1 công nhân, chuyện gì sẽ xảy ra? 99 công nhân còn lại sẽ cảm thấy nhàm chán, bắt đầu nói chuyện với nhau, thậm chí còn làm nhiều việc vô bổ khiến người công nhân đang làm việc cũng bị mất tập trung.
Sau đó, họ thường chỉ cố đọc lại các tài liệu môn học trong thời gian ôn thi để cố gắng nhớ mọi thứ (học “vẹt”) hoặc chọn học chỉ 1 số phần mà học cho là quan trọng ( học “tủ”). Thậm chí, bạn cũng không xem chương trình tivi ưa thích của bạn nếu bạn lười biếng. Đó là lí do tại sao một số học sinh học rất chăm chỉ nhưng vẫn không có kết quả như ý.
Do đó, não phải của bạn cảm thấy rất “nhàm chán” và kết quả là nó làm sao nhãng sự tập trung của bạn. Bởi thế, cha mẹ tôi cũng cố gắng dạy tôi học thuộc lòng bảng cửu chương lúc tôi sau tuổi. Lực tương tác giữa chúng chỉ xuất hiện khi có va chạm xảy ra.
Nếu tôi hỏi bạn đã ăn trưa những gì hoặc bạn đã đãi những món gì trong lần sinh nhất năm ngoái của bạn, bạn có thể nhớ được không? Tôi nghĩ là không!. Yếu tố thứ 2 cũng quan trọng không kém. Khi thầy cô hỏi nguyên do, tôi đáp lại là tôi muốn đứng nhất trường.