Như đứng từ ngoài nhìn vào một bức tranh. Có khi tôi mà là một kẻ phản động thực sự mới là một biểu tượng hấp dẫn cho một bộ phận thanh thiếu niên không nhỏ. Ở nhà nó nói nhiều mà toàn nói trống không.
Không có chim non ở trong. Tội gì không lấy luôn mình làm nhân vật cho những trạng thái không dễ kiếm này. Không thông minh thì phải cúi đầu xuống.
Tẹo tôi sẽ đến lớp ngồi dù vẫn không có tên trong danh sách lớp mới. Người bảo đời là bể khổ. Con không nói thì làm sao mẹ biết.
Bác gái châm chích cay đến mấy cũng không hấp dẫn hơn cái vị nàng thuốc lào …đã chôn điếu xuống lại đào điếu lên. Với sự tự tin ít ỏi của mình, bạn sẽ giữ chừng mực và hành động tử tế đến mức có thể. Nó còn câu cửa miệng lúc ở nhà gọi tôi là con heo này, con ếch này mà tôi hay gọi nó nữa kia.
Đấy, như kiểu có sương mù trong phòng. Có thể bị trước đó nhưng không nhớ hoặc không nhận thức được. Phải thế chăng? Phải đóng kịch, phải đeo mặt nạ thì người ta mới cho là mặt thật.
Nói chung thì tôi đóng vai trò một cầu thủ tự do. Bấm vào và bể bắt đầu sục, nước cuộn lên như trong siêu nước sôi. Dù biết là tạm thời thôi.
Yêu say đắm là chơi. Đứng dậy tại chỗ, uốn éo nhún nhảy theo điệu nhạc trong máy vi tính, đơ đỡ. Thêm nữa, biết công nghệ cao không đồng nghĩa với được giáo dục và tự giáo dục tốt (có người biết công nghệ cao không biết điều này).
Có vẻ âm thanh rủ rê túm tụm nhau để chọc tức bạn. Tôi chìa tờ đơn trước mặt cô ta: Cô xem hộ em. Con đường quanh sân vận động Mỹ Đình rộng và xanh, khá yên bình.
Đi trên cầu, em hỏi: Mặc thế này không lạnh à? Nó bảo: Lạnh thì sao. Tôi gần như không cảm thấy hơi ấm bạn bè hay gia đình. Đánh hay không đánh? Nghĩ mãi không ra.
Qua đó, với những tinh hoa của quá khứ cũng như hiện tại để lại, đào tạo, hun đúc, chọn lọc nên những tài năng kiệt xuất biết tận dụng chúng vì nhân loại. Vừa hại thần kinh vốn mệt mỏi vừa ngộ nhỡ lúc tập trung quá không cảnh giác được. Biết chuyện này sẽ xảy ra những đến lúc thì cảm thấy khó xử.