Và nếu ông chỉ đến đó có một mình thì có phải sướng không? Và tùy vào năng lực của bạn mà bạn làm được hay không. Phù, còn bạn, bạn đang viết từ nãy đến giờ.
Ở đây, họ chỉ nhìn vào gáy người phía trước chứ hơi đâu bận tâm nhìn mặt người phía sau. Dùng cứt thì không hay lắm. Họ đã phấn đấu và họ muốn được yên ổn với thành quả.
Đó là một câu hỏi ngốc vì một khi còn sống và còn năng lực sáng tạo thì không thể tách rời đời sống và sáng tạo. Còn gia đình thì ai làm việc nấy, cả tôi. Đó là lúc bạn bắt đầu trách mình thật yếu ớt, kém cỏi, không chịu nổi mấy âm thanh mà vô số con người va chạm hàng ngày.
Thế thì nên trở thành một chú chó ngao nữa của tôi. Lúc tôi lấy phong kẹo ra đưa cho thằng em bóc, cười thầm vì mình chả bao giờ tiếc cái kẹo nhưng mời người ta thì có vấn đề gì không. Và hy vọng tiếp tục gọi thế sau khi tôi bảo chả thấy thú vị gì cả không vì nó ghê tởm mà vì nó tầm thường và nhạt nhẽo.
What I fell what I know never shine through what Ive known Viết những điều này ra còn nghĩa lí gì khi không thay đổi được cục diện? Vấn đề là cục diện còn có thể thay đổi được. Không, đó không phải là trò luyện trí nhớ.
Còn nếu tôi lỡ chết thì tôi vẫn cười như bất cứ cái chết cho ra chết nào khác trên thế gian đang hồi sinh này. Đằng này… Mẹ kiếp! Sao mà mình bình thản quá. Những cái điều này chẳng qua là tôi đang thanh minh với nàng Sáng Tạo của tôi trong trạng thái mất tự tin của kẻ trễ hẹn.
Bây giờ bác đang trăm mối lo. Thậm chí, có thể xuất hiện chút tò mò và hơi háo hức là khác. Một cái Dream khoảng mười bảy triệu.
Có đứa trẻ vừa mút kem vừa sán lại gần tò mò xem bà già bới rác. Và sự vất vả, bệnh tật của họ nữa. Ông bà thì đã có người giúp việc và con cháu khác nữa.
Cốc đầu là họ đã sợ lắm rồi. Đục khoét tế bào, thịt da, biến đổi gen của cả gỗ đá và vôi vữa, của cả những con gấu bông treo cổ lủng lẳng trước cửa hàng lai giữa tạp hoá và bách hoá của bác. Nhất là những mặt còn lại của đời sống.
Dù nó không được kể một cách hấp dẫn thì nó cũng có cái gì đó mơi mới. Đó là hạn chế của bạn. Bạn có hai giọng chính.