Nó tan chảy, tan chảy. Và tôi thì giữa gia đình này, ai cũng ít nhiều thương tôi nhưng lúc nào tôi cũng có mặc cảm của một thằng phản bội. Và để trung thực với mình, anh không hướng về nó nữa.
Là dông dài, là ngắn ngủi. Đã có luật cấm này cấm nọ mà ngày ngày đêm đêm chúng cứ ngang nhiên gào rống vào cấu xé những bộ óc đã mệt mỏi và dần suy kiệt, của cả chính những người lái xe. Dường lúc nào bạn cũng có thể sụm xuống nhưng bạn ghét nằm bệnh viện lắm.
Trên mặt đất nhờ nhờ bàng bạc, còn dăm giọt loang lổ vương lại. Sự thành thật và tử tế đã quá cũ, nhưng vì họ ít xuất hiện nên anh cảm thấy họ luôn mới. Nhưng những áp lực dai dẳng khiến bạn đâm bệnh.
Xem xong ông ta nói: 50% đỗ, 50% trượt. Phải biết giữ sức khỏe mà học chứ. Và tiếp tục sứ mệnh sống đến chết thì thôi.
Bao nhiêu năm bạn sống theo cách đó và bạn nhận được thông điệp của sự mệt mỏi ngập tràn các ngóc ngách mà cơ thể bạn có thể chứa được. Càng ngày mi càng thấy kẻ không có quyền lực, tiền bạc, danh tiếng bị xử tệ, nhục nhã và gò bó thế nào rồi còn gì. Có người nhìn bà già, nhăn mặt, bĩu môi.
Một pho tượng im lìm. Bạn tận hưởng nó vì biết nó sẽ qua đi rất nhanh. Khi mà tôi lạc loài.
Hoặc có nhưng không nhiều. Thường thì trí tưởng tượng đã nhàm không đem lại nhiều xúc cảm. Bạn muốn đem lại cho họ những điều hơn thế.
Nhưng lí trí không cho phép. Suy ra bạn sai và bảo thủ. Tôi biết điều đó nên chưa bao giờ tôi khinh ghét họ.
Biện bạch nhiều khi là vì muốn mở cửa con mắt người ta chứ nói chỉ để cho sòng phẳng cũng chẳng làm nhẹ lòng mình. Để tạo được phương án phòng tránh và chống lại những kẻ thù chung (khi nhìn thấy kẻ thù chung thì con người mới biết gần lại với nhau) là nhiều thảm họa mà vũ trụ kỳ bì và loài người đầy hiếu động lúc nào cũng có thể nhỡ tay gây ra. Vứt béng cái chuyện này đi.
Nhưng tôi không ân hận về chuyện này nên tôi không muốn thế. Cái đó sẽ làm chị gặp nhiều gian nan trong cái nghề này. Một cái ngẫu nhiên không an toàn chút nào khi mà con người luôn đói khát vật chất, tinh thần.