Điều này chứng tỏ cách ăn nói góp phần quan trọng đến sự thành công hay thất bại trong nghề nghiệp của bạn. Hãy bắt chước phong cách của tổng thống Coolidge: lời ít ý nhiều. Có khoảng cách nào không, giữa lòng tin và sự đa nghi? Có lý do nào chính đang hay công bằng không khi chúng ta còn chần chừ chưa chịu đổi từ phái yếu sang quý cô? Dĩ nhiên không phải mọi phụ nữ nào cũng gọi là quý cô quý bà được.
Bối rối hay lo sợ chẳng giúp bạn giải quyết được gì. Tôi hy vọng tất cả chúng ta đều không gặp tình trạng đó. Burns không giải thích gì thêm, chỉ nhấn mạnh hai tiếng: Đừng cười.
Không khéo thì dễ bị nổi tiếng là người ngồi lê đôi mách. Hoàn toàn khác nhau! Đó là phản ứng tự nhiên của con người. Tôi trả lời rằng tôi vẫn cứ thành thật mà thôi.
Mọi việc diễn ra quá nhanh đến nỗi chúng tôi không có cơ hội để đính chính. Trong cuốn sách: You Can Negotiate Anything, Herb nhấn mạnh rằng muốn đàm phán thành công thì bao giờ cũng phải có một niềm tin mạnh mẽ, không bao giờ để cho đối phương thấy sự nao núng. Ông luôn muốn dành nhiều thời gian cho tôi, dẫu phải làm việc sáu ngày một tuần trông coi quán Eddie.
Nếu tôi có tật nói lắp, tôi cũng không ngại nói với bạn rằng: Xin chà-à-o! R-r-ấ-t vui đ-ư-ợ-c-c làm quen v-ới bạn! T-t-ê-n của tôi là Larry King. Bắt chuyện với người khác phái sao cho không nhút nhát mà vẫn giữ được sự lịch lãm quả không dễ dàng. Nhưng dù sao thì bạn cũng nên cẩn trọng.
+ Chớ nghĩ rằng bạn đang nói với những bậc giáo sư, tiến sĩ Ngày trước nói dân phương Đông da vàng, ngày nay phải là người châu Á (Asian). Vậy nên, việc dùng từ thiếu chính xác có thể dẫn tới điều không hay cho bạn.
À! Anh không nên lấy tên là Larry Zeiger nữa. Còn ông thì sẽ nói với họ rằng ông chống lại nó. Thỉnh thoảng trong khi nói bạn có thể rời mắt khỏi người đối diện, nhưng đừng đưa mắt lên không trung một cách lơ đễnh như thể bạn chẳng màng nhìn gì cả.
Nếu vấn đề không phải ở bạn mà ở ông ấy, tôi nghĩ tốt nhất bạn nên đi tìm một công việc mới. Nhưng cái vụ này thì… Anh có lời nào muốn nói không? Martin Luther King Jr.
Vấn đề này thuộc lĩnh vực pháp lý, tôi không muốn bàn luận sâu về nó. Chúng tôi không thể biết được cầu thủ nào là cầu thủ nào. Và vì thế Bob nói chuyện với họ rất thoải mái, không chút căng thẳng nào.
Sau hết, chắc tang lễ là điều không ai muốn nhưng chúng ta vẫn phải đến đó vì cùng một lý do như nhau: chúng ta yêu người bạn, người thân của chúng ta. Và tới lượt tôi… Có thể nói đây là bài phát biểu khó khăn nhất trong cuộc đời tôi. Bất cứ khi nào phải đàm phán việc gì, hãy nhớ đến phong thái cứng cỏi của Herb Cohen, và chắc chắn bạn sẽ thành công hơn nữa nếu tập nói theo ngôn ngữ của Bob Woolf.