Nếu độc giả ngu đến thế thì viết ngắn dở hay viết ngắn hay đều hay cho tớ cả. Một khuôn mặt ai ai cũng có. Đơn giản vì tôi 21 tuổi và tuổi này là tuổi đến trường.
Cái trạng thái chẳng làm gì nên hồn cả và miên man bàng bạc vẻ bi quan trong cái trạng thái ấy. Ta khát, ta muốn uống cạn sự lương thiện trong con người mình để có thể phá phách. Vì những chủ thể đó va đập với đời sống lịch sử nhiều nhất.
Hôm trước có một con rất đẹp nhưng để mất rồi)… Bác biết cháu ở đây gò bó hơn ở nhà. Khi xã hội có giáo dục, con người được dạy cách điều tiết cái đồng hồ cát và chất cát trong mình. Tôi ngã vào vũng nước ướt hết quần.
Chẳng ý thức gì cả, chẳng nghe lời ai cả. Những kẻ đánh mất bản chất người, khi đối diện với bản chất, họ cho là giả tạo, là đạo đức giả, là rởm đời. Mẹ bảo: Sao? Tôi cười: Bệnh viện tâm thần ấy.
Tôi nhỏ bé cứ lởn vởn xung quanh, vì kỹ thuật cũng có sơ sơ nên không để bác dắt qua. Đang có cảm giác người mất hết sức lực, đi bộ cũng đau mà vào sân có thể thi đấu khá bình thường. Nhưng, trong trạng thái đang bị, tôi không muốn chứng kiến thêm nhiều sự ngộ nhận.
Hoặc hắn cảm giác mình giả dối trong những khi dùng sáng tạo nghệ thuật để phục vụ đời sống tầm thấp; cũng như những lúc cảm giác sống gượng như thế chỉ để có cơ hội đạt đến những tầm cao nghệ thuật. Thay cho những sự trống rỗng, bất động của thói quen vật vờ. Nơi mà dù thể xác đang trong trói buộc, những hoạt động sống trong nó vẫn có thể tự do.
Chỉ muốn chửi thẳng vào mặt những kẻ ruồng bỏ cái bản năng người của mình một cách hèn nhát. Nhưng bản thân sự lương thiện không cho ta uống chết nó. Về phía bác, tiếp nhận bệnh nhân tôi chuyển viện với vẻ đầy tự tin.
Nhưng tôi không ân hận về chuyện này nên tôi không muốn thế. Ngứa tay hái chơi? Không muốn nó mọc chỗ đó hút chất của cây to? Hay đem trồng nơi khác? Lại có một bức tường cạnh trường học, hôm bạn ngồi quán nước thấy ai đó đã dỡ gạch tạo thành một ô cửa sổ trên bức tường ấy. Mong ông chỉ nói những điều cần nói.
Cuộc sống càng ngày càng không đơn giản chỉ là câu hỏi sống hay chết, tồn tại hay không tồn tại. Tôi nhớ có lần đi học về, rủ chị từ Thanh Xuân vào Hà Đông ăn giỗ. Tôi nhớ lại một số kỷ niệm nơi vườn thú này.
Hoặc đơn thuần là sự hiểu lệch lạc được lan truyền… Mở đầu là tên của bạn, sau đó là …is a. Dù mẹ không bay, không bay đâu.